Chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Kim Hương ở Hậu Giang

Vanvn- Nguyễn Kim Hương sinh ngày 29.12.1985 tại An Biên, Kiên Giang; tốt nghiệp khoa ngữ văn Đại học Sư phạm, hiện là giáo viên Trường THCS Nguyễn Trãi, thành phố Ngã Bảy, tỉnh Hậu Giang. Cô là Hội viên Hội VHNT tỉnh Hậu Giang, có thơ đăng trên nhiều báo chí và in chung trong các tuyển tập.

Thơ Nguyễn Kim Hương giản dị, mộc mạc mà thắm đượm nghĩa tình như phù sa sông nước quê hương. Cô bày tỏ: “Với tôi được thả hồn vào những vẫn thơ cũng là cách tôi cảm ơn đời. Vì tôi được chia sẻ với bạn đọc những khát vọng tình yêu cuộc sống, hướng tới cái đẹp bằng tâm hồn an nhiên và nhìn đời bằng đôi mắt hòa ái.”

Tác giả trẻ Nguyễn Kim Hương

PHỐ ĐÊM TRỞ GIẤC

 

Phố thị đang ngủ say

Những âm thanh xanh như ngọc

Từ tiếng đàn guitar bổng trầm

Mơn man chảy dài góc phố

Buông lơi giai điệu nhung mềm

 

Những vì sao lung linh trời đêm

Sương phập phồng rơi chậm

Gió mơn man về đâu

Đường mây vạn dặm

Gió ru cành lá xôn xao

Phố chưa thể lặng yên

Phố nhớ tự hôm nào

 

Giật mình ngơ ngác

Em trở giấc màn đêm tê buốt

Phố thị vẫn lên đèn

Khoảng trống em

Đêm lớp lớp đổ vào sâu thẳm.

 

XIN MỘT VÉ CHO NGÀY XƯA

 

Cho tôi xin một vé tuổi thơ ơi!

Có hương lúa, tiếng chim,

Có cánh diều ngày xưa thấp thoáng

Có trò chơi cút bắt,

Có những chiều ngụp lặn sông quê

Để nghe vi vút gió ngoài đồng rộng

 

Chở cả lời ru

Nuôi lớn tâm hồn

Để nghe sông lắng phù sa

Hoa trái ngọt và mượt mà như điệu hò, câu vọng cổ

 

Bước chân lênh đênh

Có bao giờ quên

Chuyến đò quê ngậm ngùi con sóng cũ

Cơn mưa trái mùa rụng ướt ngày xưa

 

Xin một vé trở về tuổi nhỏ

Khản giọng trên đồng giữa bát ngát mênh mông

Người men lối mòn thăm con đò nhỏ

Sang ngang lâu về từ buổi chớm đông.

Tranh của họa sĩ Thành Chương

CẢM ƠN VẦNG TRĂNG MẸ

 

Ngày cuối đông năm ấy

Không gian bỗng tươi màu

Mẹ cười giấu cơn đau

Niềm vui trào sóng mắt

Manh chiếu nghèo rách nát

Lòng ngăn giọt sương đêm

Tay mẹ sưởi êm đềm

Hạnh phúc nào bình lặng

Niềm vui hòa cay đắng

Một trăm cuộc bể dâu

Tan trong giờ trẻ khóc

 

Rồi tháng ngày con lớn

Trong tình mẹ bao la

Ánh trăng trước hiên nhà

Soi con tròn tuổi mộng

Dù đời luôn biến động

Dù ngày tháng tảo tần

Lòng mẹ cơn bão tan

Cho đời con quả ngọt

Tay mẹ trao niềm tin

Con biết đời nhân ái

Lòng mẹ còn sáng mãi

Soi bước đường con đi

Ôi vầng trăng là mẹ

Cho con bao diệu kỳ!

 

VÁC ĐỜI CON

 

Xúc những đầy vơi bạc trắng đầu

Hạt vàng đè nặng gánh lưng cong

Mồ hôi vừa rớt bao mưa nắng

Đi nửa vòng tròn những gió giông

 

Cha vác đời con bước mỏi mòn

Dấu chân trên cát tình núi non

Đi qua năm tháng mang sương sớm

Che một góc trời yên giấc con

 

Rồi ngày kia con bước vào đời

Mang theo yêu dấu tuổi thơ cha

Lệ nhòa trang giấy xua chân bước

Ở chốn phồn hoa chợt nhớ nhà

 

Đếm lá mùa thu sao vơi hết

Nỗi niềm thao thức mái tóc cha

Lo chân trời mới cho con bước

Mặc gió mùa đông rụng trắng thềm

 

Mỗi một mùa xuân con lại về

Bồi hồi lệ rớt dấu chân quê

Tóc cha vẫn bạc vai trìu mến

Làm ướt lòng con chạnh lối về.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

VÒNG TAY TỎA NẮNG  

 

Ánh tà dương cuối trời dần lịm tắt

Em ra đi đôi mắt buồn dâng

Chiều ngã màu héo hắt giọt sương giăng

Anh nhìn mãi theo bóng em mờ nhạt

 

Khoảng trời xưa bời bời hoa tím biếc

Có hàng tre ngóng đợi với con đường

Xin mưa đừng vô ý nữa, rơi tuôn

Bóng khói toả một mình em muốn khóc

 

Bước chân đi, nỗi buồn vây em lại

Ngàn trùng xa tiếng dế mỏi canh thâu

Em biết anh ở phương ấy chờ lâu

Thương với nhớ chập chùng bao kỉ niệm

 

Anh có biết phương này mây ảm đạm

Trải cảnh buồn lòng càng hướng về nhau

Sương nhẹ len thấm lạnh buốt hồn đau

Nhớ anh nhiều, mơ vòng tay tỏa nắng!

 

BỪNG TỈNH GIẤC MƠ

 

Đêm qua em nằm mơ

Lối đầy hoa, anh bước bên người khác

Em nghe chiều lá rơi xao xác

Giọt buồn nào thấm đẫm tim em

 

Vụt chạy về căn phòng quạnh quẽ cô đơn

Phía không anh tâm hồn lạnh buốt

Nhặt lời yêu thương từ miền xa lắc

Phía cuối hoàng hôn, gió mưa kí ức nhạt nhòa

 

Em giật mình tỉnh giấc vẫn còn anh

Vẫn yêu thương ngập tràn ánh mắt

Cảm ơn giấc mơ đã cho em biết

Giữa cuộc đời giông bão cần tựa vào nhau

 

NGUYỄN KIM HƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *