Chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Yến ở Phú Thọ

Vanvn- Nguyễn Hải Yến sinh năm 1988, là một trong những hội viên trẻ nhất Hội Nhà văn Việt Nam. Hiện cô là phóng viên, biên tập viên Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Phú Thọ dưới bút danh Bảo Yến.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Hải Yến

Nhà thơ trẻ Nguyễn Hải Yến đã xuất bản 4 tập thơ, mới nhất là tác phẩm Đôi mắt của bầu trời năm 2021; được trao Giải nhất Cuộc thi Sáng tác thơ, văn, ca khúc nhân kỉ niệm 50 năm ngày thành lập thành phố Việt Trì (1962-2012), Giải thưởng Cuộc thi Sáng tác VHNT “Phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ đổi mới” năm 2019, Giải thưởng Hội Liên hiệp VHNT Phú Thọ năm 2019.

Bên cạnh những bài thơ tình trẻ trung da diết, Nguyễn Hải Yến hướng ngòi bút mình vào chiều sâu triết lý nhân sinh, triết lý cội nguồn, bật lên những hình ảnh liên tưởng độc đáo: “Khi Vua Hùng cắm dảnh mạ đầu tiên/ Hạt thóc đã mang hình ngọn lửa/ Khi Vua Hùng cúi mặt xuống đồng/ Hạt thóc đã mang hình con mắt/ Khi Vua Hùng ngẩng lên nhìn xa tắp/ Hạt thóc đã mang hình con thuyền/ Và khi Người nhận bánh chưng, bánh giầy Lang Liêu dâng lên/ Hạt thóc đã mang hình trời, đất”. Tình yêu văn hóa Đất Tổ quê hương, tư duy đi tìm sự khác biệt và góc nhìn hồn hậu nữ tính nhất định sẽ còn mang lại nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho thơ Nguyễn Hải Yến khi những câu hỏi mang tâm thức hiện sinh về lịch sử vẫn hiện diện trong cô: “Làm sao mà thức tỉnh được ngày xưa?/ Lịch sử ngủ quên trong trang sách/ Thực hư bao điều truyền thuyết/ Ngày sau ai biết thế nào?”

PHAN HOÀNG giới thiệu

 

NGHĨ VỀ HẠT THÓC

 

Khi Vua Hùng cắm dảnh mạ đầu tiên

Hạt thóc đã mang hình ngọn lửa

 

Khi Vua Hùng cúi mặt xuống đồng

Hạt thóc đã mang hình con mắt

 

Khi Vua Hùng ngẩng lên nhìn xa tắp

Hạt thóc đã mang hình con thuyền

 

Và khi Người nhận bánh chưng, bánh giầy Lang Liêu dâng lên

Hạt thóc đã mang hình trời, đất

 

Giặc giã nắng mưa mấy ngàn năm đối mặt

Hạt thóc đã mang hình giọt máu trong tim

 

Chắp cánh bao cuộc đời từ bùn đất đi lên

Hạt thóc đã mang hình con dấu

 

Chọn Lang Liêu để Vua Hùng truyền ngôi báu

Hạt thóc đã mang hình vương miện tự ngàn năm

 

TRONG VÒNG XOÁY

 

Trong vòng xoáy của cái ao tù

Có chiếc bánh Lang Liêu, có nụ cười Trọng Thủy

Lông ngỗng bay đâu chỉ từ phía bể

Ngoài kia sóng đánh tung bờ

 

Làm sao mà thức tỉnh được ngày xưa?

Lịch sử ngủ quên trong trang sách

Thực hư bao điều truyền thuyết

Ngày sau ai biết thế nào?

 

Trong vòng xoáy của cái ao tù mơ thoát khỏi đời ao

Không thấy lạch luồng bờ bến

Trên cao bầu trời xanh như biển

Bão xoáy vào đêm!

 

Muốn vượt được ao tù con cá phải như chim

Như hạt gạo phải hóa thành chiếc bánh

Đường lông ngỗng bao nỗi đau cất cánh

Chỉ có tràn bờ mới có thể ra sông

 

Con cá không tự nhiên hóa rồng

Biển không chảy không đầy cũng chỉ là cái ao tù túng

Trong vòng xoáy chiếc nỏ thần lạc đường lông ngỗng

Đá cụt đầu còn nhỏ máu xuống chân nhang

 

Dưới vòm tre muôn thuở vũng ao làng

Trong vòng xoáy của bọt bèo có bàn chân rớm máu

Như con chim đã ra khỏi lồng còn quay vào tìm chỗ đậu

Sã cánh con đường lông ngỗng có hơi men…

Bức tranh Quốc tổ Hùng Vương của họa sĩ Trọng Nội vẽ năm 1966, trưng bày tại phòng Khánh tiết Dinh Độc Lập – Hội trường Thống Nhất ở TPHCM.

CÓ NGỜ ĐÂU

 

Củi cháy đến tàn than

Có ngờ đâu sự dối lừa bắt đầu từ câu chân thật

Có ngờ đâu con phượng, con công còn có tật

Vì một nhành hoa mất cả cánh rừng

Chim gõ kiến mổ thân

 

Bổ luống bổ thành hàng

Gieo hạt giữ cự ly và khoảng cách

Không tranh giành tý đất, rễ bám sâu

Những con tốt sang sông cả đời mong phong Hậu

Không biết được góc thành đang chiếu Tướng

Nhá nhem chiều quáng mắt cứ lao đi

 

Đâu chỉ trái tim, lý trí cũng có lúc lầm đường

Nhà sập xuống vì xà ngang, cột mục

Cây chết vì con sâu đục

Có ai hay kẻ đốt ong lấy mật gây cháy rừng lại là hộ giữ rừng

Trong nước mắt kẻ thua có nỗi đau bóng lao về phía khung thành đá phản

Bao vị vua mất nước vì nghe lời li gián

Làng còn, chẳng sợ những tan hoang…

 

Cây mới mọc lên từ chỗ tro tàn

Có nghe chuyện đời xưa mà ngay thẳng?

 

LỜI CỦA BỐ

 

Có những giây phút trong cuộc đời con chẳng thể dùng tim mà phải bằng lý trí

Có những câu chuyện đâu thể nghe bằng tai mà phải bằng tư duy, suy luận

Có những việc chẳng thể nhìn, đôi khi bằng cảm nhận

Con chẳng thể trông trời qua kính hiển vi

 

Dù chỉ lỡ một lần quên vé xe

Mà suốt đời chậm tàu dù bao lần tới sớm

Bố chẳng thể làm cọc tiêu bên đường nhắc con bao ngã rẽ

Con phải học trong bao nhiêu trường học, giữa trường đời lấy đời bố mà soi

 

Bố chẳng thể trải hoa hồng trên mỗi bước con đi

Nên thỉnh thoảng phải làm ngơ khi con gặp đinh mà vấp ngã

Bố đâu thể dắt tay con mà đưa về biển cả

Con phải tự xẻ gỗ, đóng thuyền, rẽ sóng cho những chuyến đi xa

 

Bố không thể ở mãi bên con trên mỗi bước con qua

Con phải biết trèo thang không có bàn tay vịn

Con phải vững tay chèo giữa muôn dòng trong đục

Dẫu thác ghềnh không ngại những gian nan

 

Trên đường đời nếu có lúc hoang mang

Con phải biết giữ mình trong tâm bão

Trước bờ vực đừng vội mừng khi có bàn tay đỡ

Dưới lòng sâu đừng sợ những quay đầu

 

Năm bốn mùa chẳng tránh được mưa ngâu

Cũng chẳng tránh được chùn chân khi trơn trượt

Cá trong ao tránh sao không mắc lưới

Nếu có buồn hãy tự lấy gương soi.

 

SỰ ÂM Ỉ CỦA LỬA

 

Sự âm ỉ của lửa khiến đống củi cháy lên

Như dòng nhựa tiếp cho cây sự sống

Như giọt nước âm thầm nuôi lớn biển

Dòng sữa mẹ ngọt ngào nuôi con lớn lên

 

Sự âm ỉ của lửa khiến củi cháy thành than

Thép thành nước, nước bay thành hơi nước

Cả củi tươi, củi ướt cũng ra tro

 

Sự âm ỉ của lửa giống con chim đi tìm tự do

Mở được chốt cửa lồng lại một cái lồng khác

Sự âm ỉ bùng lên liệu có thành nham thạch

Sóng thần, động đất chớ coi khinh

 

Sự âm ỉ của lửa làm ấm bình minh

Mặt trời sưởi trên từng bàn tay lạnh

Không có lửa khói chỉ là ảo ảnh

Không có âm ỉ nào không cháy bùng lên!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

CÂY NẾN

 

Những cây nến tròn vuông, cong vênh dù nghiêng ngả phương nào

Vẫn phải ôm trong lòng sợi bấc mới cháy lên ngọn lửa

Vẫn phải bện vào lòng sợi bấc mà nương tựa

Nến cũng sợ đời gãy đổ, nước mưa rơi

 

Những cây nến mang tia nắng mặt trời

Nhỏ từng giọt đời ra thắp lửa

Nến để ở bàn, nến nơi bậu cửa

Nghiêng ngả phương nào trên chiếc đĩa – cõi nhân gian?

 

Ai bảo nến không có khói, có tàn

Nến cũng sợ trước bao điều may rủi

Gió làm xô, đĩa vỡ, bấc không còn?

 

Nghiêng ngả phương nào cong vênh hay vuông tròn

Nến cũng phải tự đốt mình lên để sáng

Tự đốt mình lên và tự làm cái nạng

Hõm xuống dần cho lửa thẳng mãi lên!

 

SINH NHẬT HALLOWEEN

 

Sinh nhật em đúng lễ Halloween

Mẹ bảo là ngày ra đường mang mặt nạ

Mẹ bảo là ngày cái quen thành cái lạ

Không thể nhìn mặt bắt hình dong

 

Những khuôn mặt chẳng còn giống bản thân

Mẹ bảo cứ ra đường là phải diễn

Giữa muôn hình mặt nạ, đừng thể hiện

Không thể phơi mình trước gió sương

 

Sinh nhật em đúng lễ Halloween

Mẹ bảo lễ đất trời giao hoà trong hỗn tạp

Những khuôn mặt thân quen giờ thấy khác

Về nhà nhớ đóng cửa cài then

 

Sinh nhật em đúng lễ Halloween

Qua lễ hội, mặt nạ buông mình không đất diễn

Cây rụng lá cành khô còn chứng kiến

Không thể nào không thật trước ngày sinh!

 

THÀNH PHỐ LÊN ĐÈN

 

Bỏ mặc đằng sau những muộn phiền chạm ngõ

Cô gái bỏ ngoài tai những thì thầm to nhỏ

Rũ bỏ những hạt bụi đường bám vào vạt áo

Rũ bỏ những nỗi băn khoăn chưa từng chạm mặt

Mọi điều để lại phía sau, coi như chưa vào mắt

Chẳng nghe thấy, chẳng nhìn thấy, chẳng chạm thấy

Tất cả ở phía sau… sau như đáy

 

Tất cả ở phía trước thì đón đợi

Một nụ cười

Một bàn tay

Hay là cả bầu trời…

Cô gái chỉ cần bước đi

Chỉ cần tin vào đôi bờ vai đã trải qua bao quăng quật sớm chiều

Chỉ cần tin vào đôi bàn tay đã chai sần vì bao điều dám liều học hỏi

Chỉ cần tin vào đôi chân đã qua bao con đường không biết mỏi

Chỉ cần tin…

 

Bỏ lại và bước đi

Cuộc đời luôn phải theo về phía trước

Ai đã qua những con đường ở tương lai mà đoán được

Ai đã gặp những con người trong tương lai để hay rằng tốt dở

Ai đã biết việc ở tương lai rồi để liệu đường lo…

 

Bỏ lại và bước đi

Ở phía sau và phía trước

Đừng nhìn lại quá lâu với những điều đã thành quá khứ

Đừng lãng phí thời gian, tiền bạc cho những điều vô bổ trong hiện tại

Thế mới chẳng bận lòng cho ngày tới ở tương lai…

 

Thành phố đã lên đèn, báo hiệu trời đêm tới

Mặt trời tắt cho ánh sáng trăng soi

Một ngày nữa đã qua… và có thêm nhiều điều cần rũ bỏ

Một ngày nữa đã qua… với niềm tin ngày mai sẽ có nhiều đón đợi

Thành phố đã lên đèn…

Chỉ cần tin!

 

NGUYỄN HẢI YẾN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *