Chùm thơ tác giả trẻ Huyền Quy ở Đồng Nai

Vanvn- Huyền Quy họ Nguyễn sinh năm 1986, quê Thái Bình, học tập và làm việc tại Đồng  Nai. Cô gắn bó với nơi này bằng tất cả tình cảm và năng lượng vốn khá dồi dào của mình.

Những bài thơ đầu tiên của Huyền Quy viết về những vùng quê xa xôi, những con người khốn khó nhưng lạc quan, đầy sức sống. Từ thói quen dùng thơ để nói lên cảm xúc của mình về cuộc sống, dần dần cô đã tìm được giọng thơ riêng cho mình, trở thành cây bút thơ nữ nhiều triển vọng của Đồng Nai. Thơ Huyền Quy vừa mang nét ngỡ ngàng thơ trẻ, vừa có phong vị đằm thắm của một tâm hồn đang độ chín. Nhà thơ Đàm Chu Văn (Đồng Nai) cho rằng trong tương lai, Huyền Quy cần có thêm những bứt phá để tìm thấy chính mình trong thơ.

TRẦN THU HẰNG giới thiệu

Tác giả trẻ Huyền Quy

SANG MÙA

 

Biết thế nào rồi hạ cũng đi qua

Vòm lá lại ngát xanh ngoài cánh cửa

Heo may thổi quên đi ngày đỏ lửa

Riêng mình buồn, ngơ ngẩn giữa dòng trôi

 

Cũng chỉ còn những ngày hạ này thôi

Thanh xuân được mấy mùa mưa nữa

Gửi tuổi tác, nghĩ suy ngoài bậc cửa

Cháy hết mình cho trọn vẹn khát khao

 

Thời gian không xóa nổi những ngọt ngào

Không xóa được những vu vơ, dại khờ ngày cũ

Quên người ta, biết bao mùa cho đủ

Thăm thẳm buồn, giấc ngủ chẳng về đêm!

 

BÂY GIỜ ĐẮK LUA

 

Mượn đường về với Đắk Lua

Bon bon xe chạy gió lùa chiêm bao

Đắk Lua – “ốc đảo” thưở nào

Đôi bờ ngăn cách cả vào lời ru

Con phà già cỗi, ưu tư

Oằn lưng gánh lũ biết từ bao lâu

Sông sâu cho sóng bạc đầu

Tiếng gà gáy sáng bắc cầu em sang?

 

Bây giờ cầu mới thênh thang

Mỏi mòn bỏ lại, mênh mang tiếng cười

Bắp, dâu, lúa, đậu… xanh ngời

Ấm no, hạnh phúc không vời vợi xa

Ruộng đồng ngút ngát, bao la

Sắc hoa nhuộm thắm lời ca đón chào!

 

CHÀNG KỴ SĨ LÊN BA

 

Bé vừa lên ba tuổi

Đã biết được nhiều điều

Con lễ phép chào hỏi

Mọi người đều thương yêu

 

Bàn tay con nhỏ xíu

Ấm áp và tươi xinh

Vầng trán con bướng bỉnh

“Bầu trời” của nhà mình

 

Chàng kỵ sĩ bé bỏng

Cưỡi lưng ba cười giòn

Lòng mẹ tràn hạnh phúc

Mỗi tháng ngày bên con

 

QUÀ SINH NHẬT CON

(Cho con, Duệ Trí!)

 

Chưa kịp viết gì cho con

Ngày mai chàng trai tí hon đã tròn hai tuổi

Chớp mắt thôi

Bé con hôm nào mẹ quặn ruột sinh ra nay bi bô tập nói

chạy tới chạy lui

biết bao lần trán u lên vì bước thấp bước cao và đi vội… làm mẹ đau lòng

 

Chẳng phải nhà thơ

càng không phải là cây viết có nghề cứ đặt bút xuống là để lại cho đời những bài ca bất hủ

Mẹ chỉ là một trong ngàn vạn những người phụ nữ

Như nữ sĩ Xuân Quỳnh từ xưa từng tự hào nói với một nửa thế giới còn lại đang vững vàng, mạnh mẽ ngoài kia

“Một người đàn bà bình thường không tên tuổi

Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày”

Mẹ sinh chị, rồi sinh con từ khi dồi dào sức trẻ

Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu tin yêu từ mẹ

Truyền cả cho các con…

 

Mẹ không còn là cô gái nhõng nhẽo, thích nỉ non

của 5,7 năm về trước

Mẹ tuy chưa già

Các con chưa lớn

Ba mẹ với tình nghĩa vợ chồng cứ thế lớn dần lên

vì công chúa nhỏ xinh

Vì chàng trai tháng 12 ngày mai tròn hai tuổi

mẹ đang bối rối

ngoài tình mẫu tử muôn đời, mẹ chẳng biết tặng gì cho con!

Tranh của họa sĩ Thành Chương

RU CON

 

Mẹ hát con nghe

Bài hát ru

Không gập ghềnh cầu tre lắt lẻo…

Chẳng dập dờn cánh cò bay lả

Chẳng ruộng đồng xanh thẳm, bao la

Mẹ tân thời

Chưa kịp nhớ  giếng nước cây đa
Chưa kịp quen sân đình, quán dốc

Hát ru con

Vụng về, yếu ớt…

“Chú vịt con, đi chơi không hỏi bà…”

Mai này, con lớn lên

Chắc cũng không biết được những bài ca bây giờ mẹ hát

Như mẹ không đi hết lời ru của bà

Lại có những bài ca khác

Mới lạ, hăng say

Tình mẫu tử xưa và nay

Mỗi thời đại một cách bày tỏ khác

Nhưng vẫn thiêng liêng, dào dạt

Tự bao đời!

 

TÓC NGẮN

 

Tóc ngắn

Đi về trong giấc trưa

Mồ hôi ướt đầm lưng áo

 

Tóc ngắn

Suốt đêm không ngủ

Hát ru con oi nóng ngày hè

 

Tóc ngắn

Chạy nhảy trong công viên

Nô nức nói cười

Đùa vui cùng trẻ nhỏ

 

Yêu em

Đâu vì vai mềm, tóc xõa

Đâu bởi thân gầy dáng mai

Thương cái trẻ xinh, hiện đại

Tóc ngắn…

Còn lòng dạ nào nhớ ai?

 

ĐÔI LỜI HỎI BẠN

Tặng cậu bạn đam mê chụp hình macro

 

Vũ à!

Nay Vũ đi đâu

Facebook gần một ngày rồi đèn chưa sáng

Vũ trốn nơi nào

tìm cào cào trong gốc rạ khô

bên cánh đồng chiều lênh loang màu khói?

dưới tán cổ thụ buồn mòn mỏi

Vũ đợi cánh chuồn chuồn trú mưa?

 

Vũ về nhà mẹ ban trưa?

để được nghe mẹ mắng

từ ngày ba đi vắng

ba rời chốn nhân gian về với đất trời

giấc ngủ nào mẹ chẳng thổn thức không nguôi

 

Nay chủ nhật, hay Vũ đưa Gồ đi chơi

cậu bé con mang thịt da, hình hài của Vũ

lang thang về chốn cũ

tìm chút nào bình yên?

 

Lồng ngực Vũ sầu trĩu một trái tim

nặng hơn sỏi đá

đá sỏi có đôi

mà Vũ một mình…

Vũ chỉ lặng thinh

Bao buồn vui Vũ giấu trong manh áo

Thổn thức nhịp đập mệt nhoài!

 

NHƯ EM ĐỢI ANH

 

Anh về bên em

Vội vàng như cơn mưa đầu mùa hạ

Chẳng kịp lời tình tự

Đôi mắt nhòe rưng rưng

 

Mải lênh đênh theo những công trình

Không thể cùng em những ngày gió rét

Không thể bên em những khi cần nhất

Con đau, nhà quạnh, mình em…

 

Cuộc đời anh luôn là những chuyến đi

Cầu Đồng Nai, Vĩnh Long, Mỹ Thuận …

Đất nước còn biết bao công trình chờ bàn tay người xây dựng

 

Em không buồn đâu

Vợ trẻ, con thơ nơi căn phòng rộng

Một mình, một bóng đi – về

Có cách xa nhau năm núi bảy sông

Phải vượt qua trăm nguy ngàn khó

Anh cứ đi

“Những công trình còn sắt thép ngổn ngang

Những công trình như lứa tuổi thanh niên

Chưa hoàn chỉnh nhưng đó là hy vọng”(*)

Vui lên đi anh!

Dẫu phải xa nhau

Em sẽ luôn là kim la bàn quay về phương Bắc

Đợi chờ anh!

______

(*) Lời thơ của Xuân Quỳnh

 

HUYỀN QUY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.