Chùm thơ Tạ Hùng Việt: Chưa đắng hết ly cà phê đêm tháng năm đã trôi tan biến

Vanvn- Biển mặn chát trong nỗi buồn vô tận chiều xanh// Hoa phượng góc sân trường nở vào khoảng lặng chia xa/ Cái khoảng lặng lung linh trong từng giọt mưa ngày hạ// Chưa đắng hết ly cà phê đêm tháng năm đã trôi tan biến/ Chưa kịp nói gì với nhau, người đã vội về nơi cuối nắng/ Sao băng, trăng vỡ – thao thức tôi ngơ ngác một thiên đường.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Những cánh mây theo mùa bay đi rất vội

 

Trăng như chiếc lá rơi trong mong manh sương chiều muộn

Em về phương nam mang nỗi nhớ thương thánh thiện đi rồi

 

Quay lại phía không nhau trống vắng hết một bầu trời mùa hạ

Thảng thốt tay buông, tôi rơi xuống cánh đồng hun hút gió

Chông chênh thấp cao một kiếp, long đong trong thăm thẳm vực người.

 

Biển mặn chát trong nỗi buồn vô tận chiều xanh

 

Hoa phượng góc sân trường nở vào khoảng lặng chia xa

Cái khoảng lặng lung linh trong từng giọt mưa ngày hạ

 

Chưa đắng hết ly cà phê đêm tháng năm đã trôi tan biến

Chưa kịp nói gì với nhau, người đã vội về nơi cuối nắng

Sao băng, trăng vỡ – thao thức tôi ngơ ngác một thiên đường.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Xin em đừng cắn môi như thế, người ơi

 

Chuyện cũ, nhớ gai góc cái mùa hè ngu ngơ năm ấy

Yêu nhau, biết muộn mằn sao nước mắt đầy vơi

 

Ngẩn ngơ gương mặt thánh của em trong giọt sương mai trên lá

Tội nghiệp những ngày biết nhớ, vắng em – tôi không thể học bài

Xin nợ nhau một kiếp, món nợ này – mỗi lần nhớ – lại đau.

 

Vẫn còn nguyên những tán bàng xanh kỳ diệu

 

Dẫu không nhớ những công thức tính đường cong rắc rối

Nhưng người ghét cay cái kẻ tôi không thuộc nổi câu Kiều

 

Gương mặt người rất xinh, như thể không ai xinh hơn thế

May mắn tôi, được yêu đơn phương một gương mặt thiên thần

Mưa đã về bên núi, tôi trượt theo dòng thác lũ trôi đi.

 

Lần đầu tiên ga đêm nơi con tàu dừng lại

 

Ngày em đi con sông quê hai bờ đều lở cả

Trong muôn nỗi lo mẹ dặn – hãy giữ gìn nết quê

 

Người đàn bà gieo ước mơ thẫm đẫm mảnh đất nâu nghèo khó

Nón mê không che nổi những cơn gió miền Trung khô nóng

Niềm vui ngắn, nước mắt dài, tiễn con vào đại học mà thương.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.