Chùm thơ song ngữ Việt – Anh của nhà thơ Văn Công

Vanvn- Ta trở về đây dưới nắng hồng/ Đà Rằng biêng biếc nước xanh trong/ Chóp Chài vời vợi mênh mông gió/ Nhạn Tháp vòi thơ ánh điện lồng.

I came back here under the pink sun/ Da Rang River was so clear and blue/ Chop Chai was so wide and full of wind/ Nhan Tower wrote the verse in the electric light

Nhà thơ Văn Công (1926 – 2021)

Nhà thơ Văn Công sinh năm 1926, mất năm 2021. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Ông đã xuất bản 7 cuốn sách thơ và luận. Đoạt 2 giải thưởng văn học. Từng là quyền Chủ tịch tỉnh Phú Khánh.

Poet Van Cong was born in 1926, passed away in 2021. He published 7 books of poetry and essays. He won 2 national literary awards. He used to be the executive chairman of Phu Khanh province. He was member of Vietnam Writers’ Association.

 

ĐẶT TÊN CON

 

Vài hôm nữa lên đường vượt tuyến

Tập luyện dần cho dẻo gối săn gân

Dùng dằng biết mấy bâng khuâng

Vừa gặp dịp đứa con đầu lòng cất cao tiếng hát

Tiếng chào đời đạn bom thù không thể át

Đạn bom nào hù dọa nổi con ơi!

 

Ba đi suốt cả một thời

Bốm lăm tuổi sương sa dày đôi mái

Bốn lăm tuổi mới sinh nàng con gái

Buổi xế chiều chập chững biết làm cha!

Bạn hỏi tôi sao anh để muộn mà

Chuyện dễ hiểu – Hăm bảy năm chinh chiến

Hăm bảy năm lời thề chưa trọn vẹn

Có lúc nào ngồi suy tính chuyện riêng tư

Kỷ niệm sâu xa nay có chút tiểu thư

Hạnh phúc lắm! Đòi gì hơn thế nữa

Bao đồng chí bạc đầu chưa vợ

Chưa một lần ăn được bữa cơm ngon

 

Vội đặt tên con

Tên Hiền Lương đẹp nhất

Tên chiếc cầu nối liền tình Nam nghĩa Bắc

Như tấm lụa điều không để lạnh giá gương

Như cột cờ cao sừng sững dưới vầng dương

Trong mưa bão trái tim đầy dũng khí

 

Con khôn lớn hiểu cái tên đầy ý nghĩa

Cả đời ba dành dụm cho con

Phải làm gì để đền đáp công ơn

Của cô chú trên hai miền đất nước

Trong gian khổ vì các con tiến bước

Chớ phủ phàng ăn quả quên kẻ trồng cây

 

Con ơi nhớ lấy lời này

Ba đâu phải thương con mà do dự

Đâu phải thương con ngại vào sinh tử

Tìm chốn an nhàn trút gánh nặng cho ai?

 

Trên đôi bờ Bến Hải

Sóng chao động đêm dài

Nhìn quê ngoại thịt da còn loang lổ

Ba sẵn sàng đến đó

Thưa rằng cháu ngoan lắm ngoại ơi!

 

Con tôi đôi mắt sáng ngời

Tuy chưa biết nói, nụ cười đẹp sao

Quờ tay như muốn vẫy chào

Tiễn chân ba nó trở vào miền Nam.

                                                           

Hà Đông 1972  

 

Named our children

 

In a few days left, I was going to cross the frontline

Exercised gradually to strengthen the knees and tendons

Felt undecided

Met the first child and sang loudly

The sound of the birth overpowered the enemy bombs and bullets

No bombs and bullets could scare me!

 

Father went for a life

Forty-five years old, grey hair full on both sides of head

Forty-five years old, he had his first daughter

In the late afternoon, he learned how to be a father

You asked me why was I so late

It was easy to understand – Seven years of fighting

Twenty-seven years old of unfulfilled vows

Didn’t have time to sit down and think about my own life matters

Deep memories now I had a princess

I was very happy! What more could I ask for?

Many comrades were still single

Never had a good meal.

 

Quickly named the baby

Hien Luong was the most beautiful name

The name of the bridge connected the love between the South and the North

Like a silk sheet that didn’t let the mirror freeze

Like a tall flagpole under the sun

In the storm, the heart was full of courage

 

My child grew up to understand that meaningful name

All my life, I had saved for you

Did what to repay the gratitude

Of uncles and aunts in two parts of the country

In hardship for you to went forward

Remembered, when you ate a fruit, always be grateful to the grower

 

My child, remembered this word

Father never hesitated because I loved you

Father never afraid of the death because I loved you

Looked for a peaceful place and unburden someone?

 

On the banks of Ben Hai

Waves turbulented long night

Looked at my hometown, the broken surface of the land

Father was ready to go there

To told grandma that my child was very good!

 

My child had bright eyes

Even though she couldn’s speak, her smile was so beautiful

Raised her hand as if a goodbye waved

Goodbye father went back to the South.

                                                                 

Ha Dong 1972

 

XUÂN VỀ TRÊN ĐỈNH NÚI

 

Xuân về trên đỉnh núi

Bão lụt qua rồi cây cối nở hoa

Đồng bào còn nghĩ chuyện lo xa

Xong gặt hái tính thời gian chuyển vụ

Đêm ngủ ở Thồ Lồ, Ma Dú

Nơi luyện mình quen củ chuối măng le

Sém da lưng đào trỉa rẫy trưa hè

Bát cơm sắn mẹ nuôi con ngày tháng

Thèm trang sách không có đèn thắp sáng

Nhưng câu thơ trên vách đá còn ghi

Lắng động nổi chìm vang vọng mãi hôm nay

 

Mười năm trở lại chốn này

Sự thay đổi bất ngờ kỳ lạ

Hạt muối Bác Hồ thắm tươi màu sắc lá

Đất xanh màu hy vọng em ơi

Nhìn từng khuôn mặt sáng ngời

Long lanh ánh mắt nụ cười khác xưa

Chân dẻo bước mà chưa thấy mỏi

Chẳng điểm tâm bụng vẫn no tròn

 

Tiếng đàn văng vẳng sườn non

Bếp ấm, đường quang, mái trường lấp lánh

Con chim nhỏ chào đời tung cánh

Hót líu lo mê lúa trổ đòng

Chim cùng người mở hội nghị mừng công

Quanh ché rượu đổ đầu vui Tết mới

Già trẻ gái trai, buôn làng tụ hội

Sàn nhà rông chan chứa nặng ân tình

Đuốc bập bùng hòa điệu múa cồng chiêng

Nghe phảng phất khí hung thiêng nổi dậy

Tưởng trống trận đồng bào Ba Na thuở ấy

Chống vua quan, rút giáo bình Tây

Tưởng phong trào Đồng Khởi trước đây

Tống cổ Mỹ giương cao cờ giải phóng

Từng nhịp thở đổi thay dần cuộc sống

Giữa vườn xuân ngào ngạt thơm hương

Hạt muối Bác Hồ thắm tình nghĩa keo sơn

 

Thồ Lồ, Phú Mỡ ta ơi

Nhìn từng khuôn mặt sáng ngời

Ngược xuôi trăm nẻo nụ cười khác xưa 

                                                           

Phú Mỡ – huyện Đồng Xuân 2.1984

 

Spring on the mountain

 

Spring on the top of the mountain

The storm was over and the trees were blooming

The compatriots still worried about things

Done reaping for the time to change the farming season

Overnight in Tho Lo, Ma Du

The place where I practiced and get used to the bulb of banana-tree and bamboo shoots

The back of the skin was scratched by dug in the fields at noon

A bowl of cassava rice, mother raised children day by day

Craved pages of a book without lights to read

But the verse on the cliff still there

Floating and sinking echoed forever today

 

Ten years back to this place

Strange unexpected change

Uncle Ho’s salt seeds brought fresh color to the leaves

Green land of hope, my dear

Looked at each shinning face

Sparkling eyes and different smile

Flexible feet to walked without feeling tired

Without breakfast, my stomach was still full

 

The sound of the piano echoed on the mountainside

Warm kitchen, empty road, sparkling school roof

Little bird was born and flew

Chirping around bloomed rice

Birds with people opened a congratulatory conference

Around the alcohol jar we welcomed the New year

All gender, young and old, the village gathered

The floor was full of love

The torch flickered in harmony with the gong dance

It sounded like revolting sacred air

 

Thought it was a battle of the Ba Na people at that time

Against the king and mandarin, withdraw the Western spear

Thought the Dong Khoi movement before

Against America and raised the flag of liberation

Each breath gradually changed life

In the middle of a fragrant spring garden

Uncle Ho’s salt seeds were full of love

 

My dear Tho Lo, Phu Mo

Looked at each shining face

Back and forth hundreds of different smiles

                                                       

Phu Mo, Dong Xuan district 2.1984

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

ĐIỆP KHÚC TÌNH QUÊ

(Tặng Phú Yên ngày tách tỉnh)

 

Ta trở về đây dưới nắng hồng

Đà Rằng biêng biếc nước xanh trong

Chóp Chài vời vợi mênh mông gió

Nhạn Tháp vòi thơ ánh điện lồng.

 

Thấp thoáng quanh nhà hoa với hoa

Mùa vui phượng nở ngọt lời ca

Yêu hoa chớ để bồn hoa lạnh

Cỏ độc chen vào khó nhổ ra.

 

Trên những cánh đồng mạ cấy gieo

Thảm xanh hương lúa ngát lưng đèo

Xa xa ai đó nghiêng vành nón

Cho mắt người lặng lẽ nhìn theo.

 

Hai bên đường phố thơ đang xây

Nhạc dạo mừng vui rộn tháng ngày

Mạch ngầm tích tụ dồn sức sống

Đất nhả mầm non bướm lượn bay.

 

Thấm đọng tình quê hạt gạo mùa

Ba chìm bảy nổi chín cay chua

Thương bàn tay mẹ chai sương gió

Chẳng tính toán gì đến được thua.

 

Thôi đừng lưỡng lự nữa em ơi!

Điệp khúc tình quê đẹp tuyệt vời

Dẫu cuộc hợp tan chưa định trước

Lòng người đâu nỡ dễ chia phôi.

                                                 

1.7.1989 

 

Love song of the hometown

(Gifted to Phu Yen on the day of separation from the province)

 

I came back here under the pink sun

Da Rang River was so clear and blue

Chop Chai was so wide and full of wind

Nhan Tower wrote the verse in the electric light

 

Flowers were all around the house

Happy season, phoenix flowers bloomed with sweet lyrics

If you loved flowers, then don’t let the bathtub of flowers get cold

Poisonous weeds were difficult to pull out.

 

In the sown field

The green carpet of rice smell was covered all the back of the pass

In the distance, someone tilted the brim of the hat

Let people’s eyes quietly followed

 

Two sides of the street were under construction

Cheerful music everyday

Underground artery accumulated vitality

Soil sprouted, flying butterflies

 

Absorbed the love of the homeland, rice grain of the season

The ups and downs of life, bitter and sour

Love my mother’s hand, calluses of the dew and wind

Had no time to think of win or lose.

 

You didn’t have to hesitate anymore!

Beautiful love song of the hometown

Even though the reunion was not predetermined

The human heart was not easily divided.

 

July, 1st 1989

 

HÁT LÊN EM!

 

Hát nữa lên em!

Hát những bài ca tuyệt đẹp

Hãy đệm đàn cho âm thanh chuyển tiếp

Cho hồn anh hòa nhập giọng em ca.

 

Năm tháng trôi qua

Tình ta còn đọng lại

Rộn vui mùa cây trái

Trời trong xanh, cánh đồng lúa tươi xanh

Phố phường reo đón gió trong lành.

Nghe đất thở tiếng chân người rộn rịp.

Này! Các cô gái chờ ai bên đầu cầu Vạn Kiếp?

Đoàn nữ sinh lên Nhạn Tháp ngắm trăng chăng?

Các cậu thanh niên hình như mê mẩn chị Hằng!

Người đứng tuổi cũng thao thức tự mình cởi trói

Anh Việt Kiều về thăm quê hồ hởi

Vẫn đôi lần hòa nhập với người thân

Những con đường, những mái ấm, những hạt sương bụi long lanh.

Những tia nắng chảy tràn trên tóc mẹ

Mong đợi yêu thương cổng trường đón bé

Cây sắn, cây ngô cũng tìm chỗ đứng giành nhau

Đàn én bay đi cánh én lại trở về chao

Nỗi buồn vui khó phân ranh giới tuyến

Dòng trong đục nào ai phân biệt!

Nhưng quả đất tròn theo định hướng đất quay

Đại dương mênh mông, sóng biển vỗ đêm ngày

Không át được bài ca em đang hát.

 

Hát lên em cứ hát!

Cho hồn anh hòa nhập giọng em ca

Cho hồn anh thanh thản bay xa

Tìm cảm hứng trong niềm tin phấn khởi

Có ai chờ! Ai đợi!

Có ai nhớ! Ai thương!

Còn viên đạn bọc đường

Nếm rất ngọt, khi nuốt vào cực đắng

Đường xa đi chẳng tính năm tính tháng

Người trồng cây phải biết chọn giống chiết cành

Dẫu mưa ngọt nắng hanh

Hoa vẫn nở và nụ hồng vẫn thắm.

 

6.1993

 

Sing out loud!

 

Sing out loud!

Sang beautiful songs

Sang and accompaniment for transition sounds

To let my soul blended in with your voice

 

Years passed

Our love remained

Happy fruit season

Blue sky, green rice fields

The streets enjoyed the fresh wind

Heard the earth breath, the sound of human’s feet.

Hey girls! Who are you waiting at the head of Van Kiep Bridge?

Are you go to Nhan Tower to watch the moon?

The young men seemed to be in love with Hang!

Elderly people were also fall in love to untie themselves

The oversea Vietnamese people returned to his hometown excitedly

Still assimilated with relatives sometimes

The roads, the shelters. the glittering mist.

The rays of the sun flowed in mother’s hair

Waited outside the school gate to see her child

Corn and cassava tree were fighting to take place

The swallows flew away then came back

Sadness and joy were difficult to demarcate the line

Clear or muddy stream couldn’t distinguish

But the earth was round in the direction it rotated

The vast ocean, the waves crashed day and night

Couldn’t drown out the song you were singing

 

Just sing, sing out loud!

To let my soul blended in with your voice

To let my soul flew away peacefully

Found inspiration in joyful faith

Was there anyone! Anyone waited!

Was there anyone remember! Anyone loved!

There was a bullet coated with sugar

Tasted very sweet, but very bitter when swallowed

The distance couldn’t count by months and years

Planters must knew how to choose the right seeds

Despite the sweet rain or sunshine

The flowers were still bloom and the rose buds were still red.

                                                                           

June 1993 

 

THĂM ĐẢO TRƯỜNG SA

 

Thăm đảo Trường Sa

Quần đảo quê ta

Nối đuôi nhau như đàn voi xuất trận

Rất đỗi hiền lành nhưng nhiều khi nổi giận

Với kẻ nào không cho voi nghỉ voi yên

Đứng giữa hải đảo tiền duyên

Anh bộ đội ngày đêm bám biển

Mắt sáng ngời, súng giương nòng trực chiến

Hát bài ca gìn giữ đất trời

Bãi cát vàng sóng vỗ ánh sao rơi

Bầy chim én gọi mùa xuân xây tổ ấm

Cồn san hô ngâm mình trong gió sóng

Đón con tàu chuyên chở nặng tình thương

Từng cuộn thuốc rê, hộp thịt, ký đường

Từng bao gạo từng trang sách mới

Có bức thư người yêu gửi tới

Anh chờ em trọn vẹn niềm tin

Tuy chưa ra Nam Yết, Phan Vinh

Thương cảm lắm Thái Bình, Sơn Ca, Song tử

Thăm huyện Trường Sa

Tổ quốc bao la

Anh bộ đội gió sương dày dạn

Nắng rát da, mưa sa dột lán

Chịu đựng nhiều qua khí hậu đại dương

Bữa cơm chay no đói thất thường

Đôi dép lốp hớ hênh sò nhắm gót

Hạn kéo dài nhớ nồi canh rau ngót

Rét se sôi chung bếp lửa hồng

Qua bốn mùa xuân hạ thu đông

Gắn cuộc sống với bão cồn phía trước

Gắn cuộc sống với lời thề nguyện ước

Vì hôm nay vì cả mai sau

Chẳng lẫn lộn vàng thau

Lẽ phải tình thương tâm hồn anh đẹp quá

Hạnh phúc nào không đổ giọt mồ hôi?

Hòn đảo nảo không thấm máu anh ơi!

Anh bộ đội Trường Sa

Bền vững như cây phong ba

Hiên ngang đứng giữa đất trời sóng nước.

                                                             

14.7.1984 

 

Visited Truong Sa Island

 

Visited Truong Sa Island

Our home islands

One after another like a herd of elephants went to war

Very gentle but sometimes got angry

To those who didn’t let elephants rest

Stood in the middle of the front islands

Soldiers day and night stayed at the sea

Bright eyes, gun raised high

Sang a song that protect the earth and sky

Golden sand with fallen stars

Swallows called spring to build a nest

Coral dunes soaked in the wind and waves

Picked up the boat that carried love

Each roll of medicinal herbs, boxes of meat, and kilograms of sugar

Each bag of rice, each page of a new book

There was a letter from a lover

I waited for you with all my faith

Although not yet in Nam Yet, Phan Vinh

Felt so sorry for Thai Binh, Son Ca, everything was all gone

Visited Truong Sa district

My beloved country

Soldiers beared the heavy wind and dew

The skin burnt of the sun, got wet of the heavy rain

Endured much through oceanic climate

Felt full and hunger with meager meals

The rubber sandal could not protect their heels from broken seashells

The long drought season, remembered the pot of hot vegetable soup

In sweet cold we shared the fire

Through the four season of spring, summer, autumn and winter

Attached life with the storm ahead

Attached life with vows and wishes

For today and tomorrow

Did not confuse between right and wrong

Was because of my love of soul so beautiful

What happiness didn’t have a drop of sweat?

What island didn’t have blood on it?

Truong Sa soldiers

Sustainable like a maple tree

Stood still in the middle of the sky and ocean.

                                                             

July, 14th 1984 

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

CÁNH ÉN

 

Cánh én chao mùa xuân nở rộ

Cơn mưa đầu mát mẻ sinh sôi

Chim ca ngọt lịm trời tan giá

Vằng vặc vầng trăng tỏa sáng ngời.

 

Mùa xuân đã về trong cành lá

Lộc biếc thay tà áo mới toanh

Mùi hương sớm thơm làn môi ấm

Đất cựa mình nuôi cây khỏe tốt xanh.

 

Mùa xuân đến mạch đời liền suốt

Năm bốn mùa chỉ một mùa xuân

Bao vất vả từ lâu định hướng

Đang chuyển mình nghe rõ những bàn chân.

 

Dù bất chợt có thể làm rơi nước mắt

Lảng vảng bóng đêm gieo dục vọng điên rồ

Đừng ảo tưởng để tâm hồn rơi vãi

Mỗi mưu toan đều dối trá lọc lừa.

 

Đã trải qua những ngày bão tố

Đêm giáng sinh bom dội nát xóm làng

Hiểu giá trị thế nào là lẽ sống

Rồi ra đi như một ánh sao băng.

Lòng ngưỡng mộ bước tới bình minh rực rỡ

Từng giọt rơi trong giọng nói tiếng cười

Như âm thanh vọng vang từ vách đá

Nhìn lại mình ngực nhú tuổi hai mươi.

                                                           

1982

 

Swallow wings

 

Swallow wings came, spring bloomed

The first cool rain was born

The sound of birds was so sweet that melted the sky

The moon shined brightly.

 

Spring had come in the branches

The buds changed to brand new shape

Early scent kissed onto warm lips

The land moved to grow trees more green and healthy

 

Spring came to life forever

A year, four seasons, just one spring

Been through many hard times to orientate

Had to move so I could hear the feet clearly.

 

Even though it could suddenly bring tears

Lurked in the dark sow crazy lust

Did not be delusional to let your soul drop out

Every plot was a lie.

 

There had been stormy days

On Christmas Eve, bombs hit the village

Understood what the value of life was

Then went away like a shooting star.

Admiration walked to the bright dawn

Drop by drop fell in the voice of laughter

Like a sound echoed from a cliff

Looked back at my breast paved in my twenties.

 

NHỚ RỪNG

(Chiến khu xưa)

 

Nhớ rừng lên hỏi núi cao

Đại ngàn nguyên thủy còn bao nhiêu vùng?

Ánh đèn ẩn hiện lưng thung

Lưa thưa cánh én chập chùng trong mơ

Cội nguồn vách đá chơ vơ

Lời ru khe suối lững lờ đêm thâu

Bao giờ trở lại biết đâu?

Như hồi xưa đó mong sao có ngày

Bao nhiêu hứa hẹn nồng say

Bấy nhiêu ký ức trông day dứt lòng

Cố tìm những chốn thong dong

Đâu ngờ chuốc lấy đường vòng tái tê

Nhớ sao bếp lửa đông về

Tiếng chày nện cối hội hè linh thiêng

Dẫu rằng còn chút tình riêng

Người ơi gõ trống khua chiêng làm gì?

Xuân về xuân lại qua đi

Đầu xanh tóc trắng từ khi nào rồi.

Tim ta rạo rực bồi hồi

Đến thăm vẫn ngượng khi ngồi bên nhau

Chỉ còn đọng lại mấy câu

Thơ thành trăng sáng buồn đau vơi dần.

                                                               

1998 

 

Remember the forest

 

Remembered the forest, went to the high mountain to ask

How many regions were left in the Great Primordial?

The light was hidden in the valley

Swallow wings fluttered in dreams

The origin of the lonely cliff

Lullabied the stream in the night

When would you come back, who knew?

Like in the past, I hoped someday

How many of passionate promises

There were many of heartbreaking memories

Tried to find peaceful places

But the result was going the detour of numbness

Remembered why winter came back for the wood stove

The sound of the pestle pounded the mortar, the sacred summer festival

Although there was still a little love

My man, played with drums and gongs for what?

Spring was come, and spring gone away

Since when was the blue head and white hair?

My heart was burning with excitement

It was still embarrassing when visit and sit together

Only a few sentences left

Poetry became a bright moon, sadness and pain faded away.

                                                                                             

1998

 

QUÊ HƯƠNG

 

Quê hương là những lũy tre

Võng đưa kẽo kẹt buổi trưa hè

Giọng hò giã gạo vang quanh xóm

Trâu nằm nhai rạ dỏng tai nghe.

 

Quê hương là bếp lửa hồng.

Lửa chuyền hơi ấm sưởi đêm đông

Lửa nhen câu chuyện vui già trẻ

Lửa nhóm tâm tình trọn thủy chung.

 

Quê hương là một con thuyền

Trải nhiều thế hệ nén đau thương

Nung từng viên gạch xây nền móng

Chẳng tiếc sức mình, tiếc máu xương.

 

Quê hương là một con thuyền

Chống chèo biển cả nặng tơ duyên

Cầm sào đứng mũi cao tay lái

Cập bến vinh quang đón bạn hiền.

 

Quê hương là một vườn hoa

Ngọt ngào từ hạt giống gieo ra

Không gian lẫn với thời gian ấy

Thơm mãi mùi hương vị chẳng nhòa.

 

Quê hương là một bài ca

Gợi lên truyền thống của ông cha

Bốn ngàn năm vẫn không ngừng bước

Biết mấy thăng trầm ta lại ta.

 

Quê hương tôi đang cất cánh bay

Bay giữa mùa xuân vượt dặm dài

Ruộng đồng mơn mởn bay trong gió

Nhà máy vươn mình trước nắng mai.

 

Quê hương tôi giờ đã đổi thay

Lớn lên từng phút, lớn từng giây

Làm sao quên được ngày măng bẹ

Máu trộn bùn đen thấm luống cày.

                                               

19.6.1995 

 

Homeland

 

Homeland was bamboo ramparts

The hammock swung creaking at noon in summer

The sound of loud voice pounding rice echoed around the neighborhood

Buffalos lay and chewed straw with ears up to listen.

 

Homeland was fire stove

Fire transmitted warmth to winter nights

The fire rekindled the fun story of young and old

The fire heated loyal hearts

 

Homeland was a boat

Over many generations of pain compression

Burned each brick to build the foundation

Didn’t regret my strength, blood and bones.

 

Homeland was a boat

Fought against the heavy ocean

Stood at the boat head, holding the paddle high

Arrived in glory to welcome my dear friend.

 

Homeland was a flower garden

Sweetness from the seed sown

Space mixed with time

Indelible fragrancy.

 

Homeland was a song

Evoked the traditions of our ancestors

Four thousand years still not stopping

How many ups and downs of myself.

 

My homeland was taking off

Flew in the middle of spring and crossed miles

The fields were fluttering in the wind

The factory woke up in the morning sun.

 

My homeland had changed

Grew every minute, grew every second

How could I forget the day of youth

Blood mixed with black mud seeped into the furrow.

                                                                           

June, 19th 1995

VĂN CÔNG 

(Translated into English by JyKhanh)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *