Chùm thơ Quang Hoài: Chỉ là một giấc nhân gian

Vanvn- Sinh thời, nhà thơ lớn Chế Lan Viên từng khuyên nhiều nhà thơ trẻ: Phải đào sâu, xoáy mạnh về mặt ý tưởng trong từng câu thơ, trong từng bài thơ. Trên tinh thần ấy, theo cách của mình, nhà thơ Quang Hoài tiếp tục “đào sâu, xoáy mạnh” thân phận con người trong một thời cuộc có nhiều biến động, can qua… trên nhiều tầng nấc ngẫm cảm khác nhau. Dường như lúc nào ông cũng đau đáu nói lên sự thật và trả nợ sự thật.

Nhà thơ Quang Hoài tuy già nhưng thơ ông chưa già. Đọc thơ ông phải đọc chậm, đọc kỹ. Và chắc chắn, chúng ta sẽ khám phá ra được, gọi được tên ra được những gì rất đáng ngẫm ngợi đằng sau những câu thơ mà ông gửi gắm, ký thác.

NHÀ THƠ ĐẶNG HUY GIANG chọn và giới thiệu

Nhà thơ Quang Hoài

KHÚC XẠ

 

Không khúc xạ nào bằng khúc xạ em

Anh như mơ

Người phương trời lạ

Em gần thế sao xa xăm thế

Biết bao giờ ta lại bên nhau?

 

GIẤC NGƯỜI

 

Ngày chói chang trời ấy

Đêm tăm tối trăng này

 

Nhật nguyệt thường vẫn vậy

Xa gần ai có hay?

 

Đêm rồi sẽ qua đêm

Ngày rồi sẽ qua ngày

 

Ánh sáng và bóng tối

Trật tự và hỗn mang

 

Sông trổ dọc

Núi đâm ngang

Một tôi

Một cõi

Dở dang

Giấc người!

 

MỘT GIẤC

 

Ngủ cũng một giấc

Thức cũng một giấc

Một giấc đêm

Một giấc ngày…

 

Một ngày cũng một giấc

Ngàn ngày cũng một giấc

Một năm cũng một giấc

Trăm năm cũng một giấc…

 

Chỉ là một giấc nhân gian

Như hoa kia, nở và tàn… vèo trôi

Ơi người! Chỉ một giấc thôi

Ai đang lận đận bên trời* gọi ta!

______

* Ý thơ Bạch Cư Dị.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

SẸO HOÀNG HÔN

 

Người tự ra đi khỏi ta

Một chiều hồ giông bão

Lâu đài huyền ảo

Trong ta giờ đáy đỏ ngầu!

 

Lẽ nào tàn lụi trong nhau

Những hoàng hôn bờ môi sóng ấm

Ban mai lấp ló chân trời?

 

Lẽ nào mọi đắp bồi

Chỉ để khâm liệm một trượt trôi

Mênh mang hồ ngày ấy mưa rơi?

 

Chiều cuối năm rét ngọt

Ta trở lại bên hồ

Sóng quấn sóng vỗ bờ

Vỗ chỗ ta ngồi còn hằn hình vết sẹo…

 

Con sóng nào vỗ nhoà

Sẹo hoàng hôn trong ta?

 

MẤT DẤU

 

Lúa xanh

mặc niệm

cánh đồng

 

Chiêm mùa

mất dấu

vùng không bóng cò…

 

SẤM GIAO THỪA

 

Chưa ra khỏi hẻm mịt mùng

Xin đừng mơ mộng

trời hừng nắng mai!

 

Còn trong bến thẳm sông dài

Chớ nên huyễn hoặc

buồm ai giong gần!

 

Tắc luồng lạch

nghẽn thác ghềnh

Thuyền nào cập được Bến Xuân một thời?

 

Giao thừa

sấm dậy rung trời

Lay ta bừng tỉnh giấc người trăm năm!…

 

Đêm giao thừa năm Canh Tý 2020

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

NGÀY KHÔNG NHAU

 

Ơi người chưa trọn giấc son

Vầng đêm thức đợi héo mòn chân mây

Cúi xin ngọn gió heo may

Đừng se sắt thổi những ngày không nhau…

 

VIRUS

 

Tự chuốc hoạ dạ bất an

Đầy buồng phổi dịch viêm tràn

Virus dơi phơi mặt chuột

Virus người toang thế gian!

 

ĐỊCH Ở TRONG TA

 

Địch nào ở trong ta*

Mà phe ta, phe nó?

Nó “nghịch”  thì ta phế bỏ

Nó “thuận”  thì ta dắt chăn?!…

 

Giáo đâm không thủng

Gươm chém không quăn

“Lật thuyền mới biết dân là nước”**

_________

* Điều đầu tiên trong 14 điều Phật dạy là: Kẻ thù lớn nhất của chúng ta là bản thân chúng ta. Trong “Lão Tử đạo đức kinh” lại có câu: :”Ta có hoạ lớn vì ta có thân này”. Đó là quan niệm về “địch nhân” (kẻ thù) ở tầm vĩ mô, còn ở tầm vi mô thì “địch nhân” có nghĩa cả trong ta và ngoài ta khi xử lý các mâu thuẫn xã hội.

** “Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ“ – Thơ Nguyễn Trãi (Quan hải).

 

LẠC BỜ NHÂN GIAN

 

Một chiều… thảng thốt một chiều

Một tôi và một con diều bay lên…

 

Đứt tôi… diều ngã vào đêm?

Đứt diều… tôi ngã vào miền bơ vơ!

 

Tôi và diều đến bây giờ

Hai con hai ngả lạc bờ nhân gian!

 

HÀNH TRÌNH

 

Hành trình

ngắn ngắn

dài dài…

 

Đi nhanh

đi chậm

không ngoài

lối ta.

 

QUANG HOÀI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *