Chùm thơ Phan Văn Chương ở Quảng Bình

Vanvn- Trong dòng chảy thi ca của dải đất miền Trung nói chung và Quảng Bình nói riêng, với ba tập thơ, nhất là “Người đàn bà cát”, tôi tin rằng, Phan Văn Chương đã chứng tỏ bút lực và dấu ấn sáng tạo rất độc đáo của mình. Các yếu tố phồn thực tiếp nối từ “Thặng dư mùa xuân” nay được ông đặt trong sự đồng cảm, gắn bó, hòa giao một cách trọn vẹn nhất, vượt qua những giới hạn của tín ngưỡng, sắc màu của huyền thoại, để thức tỉnh bản ngã thánh thiện của con người. Sự viết của Phan Văn Chương, nhất là điểm hài hòa giữa bản thể cá nhân với bản thể vũ trụ, giữa con người với cội nguồn, dân tộc, hẳn luôn chứa đựng những biến ảo khôn lường. (HTA)

Nhà thơ Phan Văn Chương

Mẹ Việt

 

Tóc mượt Hà Giang

chân Cà mau phù sa ngấn biển

phập phồng nhịp thở Trường Sơn

tay mềm hải đảo

 

hai đầu giang sơn

đòn gánh cánh cung

mẹ hiền

Lạc Việt

 

trĩu bờ vai

vừa đi vừa mưa

cơn mưa dầm vắt sức

vừa đi vừa nắng

khô

ngời ngời đồng muối ánh lân tinh

 

đôi mắt

Tây hồ Thác Bà

 

eo thon bóng dáng ba miền

nồng nàn lam lũ

ngực thơm bờ bãi sầu riêng.

 

Choang

 

Vỡ

mảnh mảnh cứa mùa đông

nàng gom sắc lạnh về mình

bầu ngực vỡ toang bầu lửa

 

trớ trêu nghiệt ngã

giọt giọt pha lê khỏa thân tinh khôi

không biết giữ

để tuột

 

em ghép nỗi buồn

lênh láng

mặn chát khô ráp phiến môi anh

khát nghìn năm cuồng phong

 

sao nàng không chia nổi mãnh vỡ cho tôi.

 

Còng gió và anh

 

Ngày lại ngày còng gió và anh

đo chiều dài của biển

chấm thuyền nâu khơi xa vàng lưới bạc gần bờ

cấp số cộng bàn chân gió bước

cộng ngày cộng tháng cộng năm

 

ngày lại ngày còng gió và anh

đo chiều rộng của biển

sóng trắng quá trải mình trắng quá

cấp số nhân thăm thẳm hoàng hôn

nhân ngày nhân tháng nhân năm

 

ngày lại ngày còng gió và anh

đo nông sâu của biển

triều ngập ngừng từng nhịp triều đi

váy chiều đăm đắm

bình phương ngày bình phương tháng bình phương năm

 

đo bây giờ đo tận mai sau

trong hơi thở nóng bừng trong eo lưng mặn nước

trong ánh nhìn biếc xanh trong rong rêu tóc xoã

lập phương trời

lập phương gió

lập phương mây

 

biển căng tròn sau mỗi vòng tay.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Nấm mộ người xin ăn

 

Nấm mộ người xin ăn như chiếc nón cời

nghiêng bên nào cũng rách bươm vạt nắng

nghiêng bên nào cũng dầm dề mưa

đắng

 

lăn lóc mấy hòn

nắm cơm bố thí

ai bảo cõi âm hồn yên nghỉ

 

chẳng phải người lạ xa

là cố tổ nội ta

ruột rà bên ngoại

lang thang khắp dãi biên thùy

 

nấm mộ người xin ăn như chiếc nón cời

loang lổ vòng đời xoáy hình trôn ốc

cổ tích bước ra

ca dao bước tới

nhập nhòe thực ảo bóng quê nghèo

 

nghênh ngang mồ cao mả đẹp

tòa cao ốc bằng giấy chẳng đáng đồng tiền

rơi

nghi ngút khói vênh vang lễ nghĩa

 

bên lề

nấm mộ người xin ăn.

 

Trở lại Làng Vây

 

Người lính già lần tìm vân tay mình trên tháp pháo

trên vòng quay ngót nghét mấy chục năm

nỗi đau

chưa thôi rỉ máu

 

người đàn bà Vân Kiều

cũng nhận ra vân tay mình trên tháp pháo

nhớ mỗi lần tiếp đạn

chạm ánh mắt

tìm

tọa độ

 

thai nghén giữa cuộc chiến

đứa trẻ lớn lên vít nòng pháo xuống đất

 

thiếu nữ mặc váy may bằng sợi gió

may từ nỗi nhớ vu vơ

tủm tỉm nhìn đồi non

trùng điệp

nhìn tháp pháo rực ngôi sao lửa

còn dấu vân tay người đàn ông

 

trời xanh

chưa từng xanh thế.

 

Quả trứng thời covid

 

Ngôi nhà thời covid y hệt quả trứng lộn

hơi thở len lõi giữa các rãnh người

vòng quay chốt chặn

 

lối tắt láng giềng cô gái cắm nhành thanh tân tín hiệu

cấm

covid – 19

 

đốm lửa tròn hồng di căn sắc thể

 

đám tang giun dế không tiếng nỉ non không bóng đồng loài

tiễn

biệt

 

làng y hệt quả trứng lộn

mỗi gia đình một phôi thai tiếp nhận đào thải

giấc mơ lên ngược về xuôi

 

trái đất y hệt quả trứng

ranh giới mỗi quốc gia trong quả trứng bầu trời

nước cờ giành dật bao giờ hồi kết

bầy đàn tan hoang

 

cái thằng tôi quả trứng

bung vỡ

 

bình minh xuyên thủng vỏ trứng mặt trời

tiếng khóc hài nhi đảo phách tách khỏi bào thai mẹ

nở ra mặt trời

 

trên bàn phím online

trống trường chớp sáng.

 

Riêng

 

Giữa mười ngón tay

mười rãnh rỗng

mười khoảng trống riêng cho mỗi người

mười con đường bất ngờ

mười bông sương giá chẳng ai giống ai

 

mười vệt sao băng

mười dòng cháy sáng thao thức

dãi ngân hà

đêm rỗng bao la

hai phía

 

mười tia nắng ấm rải lên tường nhà

long lanh rừng mi

có một dáng đi không phải nhìn bằng mắt

có một lối tắt đo bằng thương yêu

 

giữa mười rãnh tay mười ngọn thuỷ triều

không phải bằng gió bằng con nước dâng

mười ngón tay thon lăn như viên phấn

để lại dấu ấn trong veo giảng đường

 

có một làn hương rất riêng rất khác

có tin nhắn

mười năm anh mới nhận

có một vòm xanh khoảng trời con gái

mười năm đọng lại trinh tiết mười năm

 

anh nhận ra em những điều mới lạ

hỏi sao anh biết – chỉ tưởng tượng thôi

câu thơ nổi trôi không vần chẳng nhịp

lạc vào tắp tít

em khác chính em.

 

PHAN VĂN CHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.