Chùm thơ Phạm Văn Dũng: Mong thanh bình để hát dưới ánh trăng

Vanvn- “Thanh Hóa địa linh/ Sử sách ghi tên những anh hùng, hào kiệt/ Làm nên những chiến công lẫm liệt/ Mong thanh bình để hát dưới ánh trăng// Một trống đồng âm vang/ Một thành Nhà Hồ thi gan cùng tuế nguyệt/ Một gươm thần trả rùa vàng trong truyền thuyết/ Là niềm tin sự vững chãi yên bình”. Vừa trầm tư, tái hiện những vỉa tầng lịch sử quê hương, vừa lắng nghe, thu nhận, sẻ chia tiếng nói của thiên nhiên và thân phận con người, thơ Phạm Văn Dũng mang chiều sâu tâm thức mà gần gũi đời sống thường nhật, có sức lay động và gợi mở nhiều chiều kích văn hóa…

Nhà thơ Phạm Văn Dũng là Hội viên Hội VHNT Thanh Hóa, Hiệu trưởng Trường THCS Cầu Lộc, huyện Hậu Lộc; đã xuất bản hai tập thơ: Cánh thơ nâu – NXB Thanh niên 1999, Mình khuất bóng mình – NXB Thanh Hóa- 2019.

Nhà thơ Phạm Văn Dũng

 Chuyên đề Văn học xứ Thanh:

>> Có một vùng văn học xứ Thanh

>> Tạp chí Văn nghệ Xứ Thanh – Kết nối tình yêu văn chương nghệ thuật

>> Một cuộc hội ngộ ý nghĩa của văn nghệ Xứ Thanh

 

SỰ KỲ DIỆU CỦA CON NGƯỜI

 

Những cánh chuồn sẽ bay về đâu

Nếu không có được mặt trời thánh thiện

 

Hãy nếm trải qua mùa đông

Mới biết sức bền ở mọi tốc độ của gió

 

Mưa cứ hoang tàn mùa hạ

Nếu đếm hạt huyền xâu thành bình nguyên

 

Mẹ ta

Suốt cuộc đời người thả giọt mặn lên trái đất

Vậy mà những hạt khô vẫn thong thả nảy mầm

 

Ngồi đếm những vì sao vẹn nguyên

Chưa hề rơi nước mắt

Ta thấy sông Ngân Hà càng sáng rực lung linh

 

Những bão tố của giấc mơ

Khiến ta bám chặt mình vào đốm sáng

Rưng rưng hát về khúc ca

Từ nỗi niềm xa xưa

Bốn nghìn năm lịch sử

Thấy lòng mình cứng cáp hơn trong sắc nắng hòa bình

 

Những cánh tay rắn chắc

Đâu chỉ biết dựng xây

Tòa lâu đài cổ kính nguy nga

Có những lúc bàn tay thiết tha

Đặt lên cung đàn

Khiến bao trái tim con người

Trở nên mềm mại

Kể cả kẻ đi săn

 

Kỳ diệu thay sức mạnh của tâm hồn

Cho ta hát bài ca muôn đời bất hủ

Cả điều thánh thiện và cả điều giông gió

Hòa đồng cùng ngàn trái tim đa cảm tuyệt vời.

 

MẸ CỦA CHÚNG CON

 

Không giấu nổi bàn tay vẹt mòn thời gian của mẹ

Đánh lừa những ngôi sao bằng thổn thức thâu đêm

 

Chải mái tóc pha sương rụng nơi thềm nhà loang màu rêu ẩm ướt

Gom buồn vui cuộc đời mẹ đánh cược

Với trái tim chậm nhịp đã bao ngày

 

Tháng tháng, năm năm mẹ bấu víu đôi tay

Đu cùng thời gian toác mưa, héo nắng

Chăm bẵm chúng con, cơn ho nén lặng

Giữ yên bình cho con, hay sự thanh thản của Người?

 

CĂN NHÀ CỦA MẸ

Kính tặng Ngoại – người mẹ thứ 2 của con

 

Trong hẻm nhỏ có ngôi nhà như nhà cổ Đường Lâm

Đủ sưởi ấm đời con trong những ngày giá lạnh

Đủ che mát đời con trong những ngày nóng nực

Bậu cửa này mẹ bước đã lì trơn

 

Con chim trên mái nhà kia có còn hót nữa không

Giàn mướp đầu hồi có còn trĩu quả

Phía chái nhà còn đống rơm đống rạ

Mẹ nhen lên làm ấm cả chiều đông?

 

Đến giờ này mẹ giấu tuổi vào hoàng hôn

Giấu cơ cực vào đôi chân đơ cứng

Giấu niềm vui vào sương mai chực rụng

Giấu thì thầm trong sâu thẳm môi khô

 

Hãy hót đi, chim ơi hãy hót đi

Và mướp nữa nở hoa vàng đi chứ

Để làm ấm căn nhà của mẹ

Để ta được nghe tiếng rón rén bước qua thềm

 

Gió khích lệ rồi mẹ hãy cố lên

Khói rơm rạ đã len vào cửa liếp

Có phải do cay mà mắt mẹ lại khép

Mẹ chẳng nói gì lại khiến mắt tôi cay.

 

TRƯỜNG XƯA

 

Mái trường xưa đổ bóng

Bên con sông hiền hòa

Chùm phượng hồng lấp loáng

Trên sóng nước ngàn hoa

 

Mái trường xưa giản dị

Từng ô cửa, lan can

Lũ chúng tôi đen nhẻm

Vượt qua nỗi cơ hàn

 

Mái trường xưa hồn hậu

Bao lớp học xỉn màu

Bảng xi măng chằng sẹo

Hàng phấn trắng tròn câu

 

Mái trường xưa sân đất

Mòn lõm ngàn lỗ bi

Tiếng cười giòn như cát

Phơi nắng tuổi đương thì

 

Mái trường xưa chim hót

Vô tư mấy chục năm

Ve thúc hè day dứt

Thiêu đốt cả trăng rằm

 

Thế rồi mình đã lớn

Mái trường xưa đâu còn

Con sông nay thu hẹp

Trường tươi mới màu sơn.

Tranh của họa sĩ Thành Chương

THU LANG THANG

 

Nhịn khát khao để đợi mùa theo gió

Tấp tểnh vào thu lạc hương đồng

Đâu là bình yên? Đâu là năm tháng?

Để đợi chờ mòn mỏi một vầng trăng

 

Ta đợi những giấc mơ mùa trong trẻo

Đợi âm thanh văn vắt đến tuyệt trần

Bao tươi non góp nên mùa thương mến

Những đợi chờ rộn sắc thắm vang ngân

 

Bước theo cỏ làm nên bao dấu tích

Theo những mùa dẫu là một làn hơi

Thành sương khói lãng du và mỏng mảnh

Thỏa đợi chờ với kiếp rong chơi.

 

ĐẶT TÊN CHO MÙA

 

Cái năm ta vào đại học

Mùa thu ngơ ngẩn quá thôi

Ngúng nguẩy cành bàng tới lớp

Với dăm câu hát lạc lời

 

Đổ chiếc bóng dài theo nắng

Hàng hàng thiếu nữ thiết tha

Mùa thu sao mà lạ mắt

Nắng nghiêng từng sợi mặn mà

 

Tháng năm cứ dần trôi mãi

Chớm thu đến buổi tựu trường

(Chàng trai đâu còn nai nữa

Đạp trên lá vàng thân thương)

 

Thu nay ta hai mươi tuổi

Tựu trường năm cuối mộng mơ

Miên man gió ngoài cửa lớp

Nắng hanh hao những vần thơ

 

Giá đừng đặt là thu nữa

Để mùa đừng khắc trong tim

Những năm tựu trường mãi nhớ

Chàng trai lạc bước cỏ mềm.

 

KHÚC CA XANH

 

Những ngôi sao tím biếc

Treo trên đôi mắt nâu

Mây bồng bềnh giăng lối

Gió lướt nhẹ ngang đầu

 

Buốt một vầng trăng ướp

Lẻ loi giữa màn đêm

Giọt sương khua nỗi nhớ

Thẫm màu hồng dịu êm

 

Dòng sông Ngân cuộn chảy

Để Chức Nữ- Chàng Ngưu

Cứ cháy lòng mong đợi

Cho một ngày gặp nhau

 

Bình minh lan trên cỏ

Biếc một nền xanh trong

Bài ca tươi làn gió

Ngọt ngào lời ước mong

 

Chung chiêng hồn xanh mỏng

Với cánh diều vờn bay

Dâng cao vờn chân sóng

Bên lưng trời ngất ngây

 

NGƯỜI QUÊ MÃI TỰA CÁNH RỪNG NGUYÊN SINH

 

Phận nghèo anh phải tha phương

Mang theo tiên tổ khói hương mịt mùng

Không quên mang chút gió đồng

Đêm đêm nghe thổi một vùng heo may

Không quên mang cả chòm mây

Mỗi khi thổn thức mà lay cánh cò

 

Dặm dài xanh ước, vàng mơ

Để ta đổi phận nối chờ, gieo mong

Sớm nay nghe thoảng gió đông

Giật mình tỉnh giấc giữa hồng chiêm bao

 

Ríu ran lời hỏi, tiếng chào

Miếng trầu đỏ thắm, hồng hào sắc vôi

Bao năm đã quện trong tôi

Một mình bay lả khoảng trời ru quê

 

Cách sông đâu nghẽn lối về

Cách lòng mới nổi rầm rề gió mưa

Nhớ anh quê vẫn xanh dừa

Chắt chiu ngọt mát, dịu trưa lửa hừng

 

Dẫu cho mặn muối cay gừng

Người quê mãi tựa cánh rừng nguyên sinh.

 

SẦM SƠN GỌI

 

Mới đến cửa làng chài

Đã nghe sóng ì oàm vẫy gọi

Cái hơi nước thấm qua lời em nói

Neo lòng anh giữa khoảng mênh mông

 

Núi mấp mô trông mà xao động

Khát sóng, đá nhoài ra thả vệt lệ kéo dài

Em và biển in lên triền đá xám

Sóng tung bờm mơn trớn khắp bờ vai

 

Gió làm mát nắng hè đang chảy

Sóng làm mềm chảo cát đang rang

Có em đến biển nồng kia ngọt lịm

Mây ỡm ờ neo đậu chẳng lang thang

 

Chia tay biển em về mang theo gió

Mang theo về nhạc sóng trùng khơi

Lật mở nắng lại về Sầm Sơn nhé

Biển trong anh thành nhịp thở lâu rồi!

 

CÀNH XUÂN SAU MÙA BÃO

 

Những đốt gió khắc trên thân cây

ủ tin yêu vỡ òa muôn chồi biếc

nắng bọc trong vạt áo bình minh

mới được giặt sau cơn ác mộng kinh hoàng ta vừa nếm trải

 

Những nụ non mới nứt

giữa khoảng xanh trong veo

chúng biết đâu

cha mẹ chúng chưa hết run

trong cơn hoảng loạn, dập vùi

dưới vòm trời nhiều biến thể

phì phào để vươn lên

giữa muôn nhạc réo rắt làm động lực

 

Cành xuân hé nụ

những chiếc nụ mềm lấm tấm hạt phù sa

ánh muôn sắc

trộn hòa sau từng cơn bão

chúng mang sứ mệnh

thắp sáng khoảng trời xuân

và thoa lên vết đau

của từng mảnh da trầy xước

kịp vá lành cho ngày mai

để vết thương đừng chạm sâu qua bộ xương gầy guộc

phá nát lá phổi cha mẹ mình.

 

XỨ THANH TA

 

Khi ta gọi Xứ Thanh

Hay khi là tên Thanh Hóa

Cũng đều mang âm sắc

Tải trong mình niềm khỏe khoắn, tươi vui

 

Xuôi thuyền ta thả lưới

Ngược thuyền ta chở muối

Đã nghìn năm

Ngân mãi những câu hò

 

Trùng trùng đoàn xe thồ

Lắc lư giữa đại ngàn dằng dặc

Mà mạnh hơn bục phá và đại bác

Làm trấn động địa cầu

 

Thanh Hóa

Người đang ở đâu

Tựa cái bàn tay khum khum trên bản đồ hình chữ ét

Khi là phía Bắc

Hứng chịu những cái rét tái tê

Khi là chảo lửa ngày hè

Cùng anh em miền Trung nóng ran từng khúc ruột

Những bão giông, những cuồng phong, lũ lụt

Cái bàn tay khum khum lại hứng về mình

 

Thanh Hóa địa linh

Sử sách ghi tên những anh hùng, hào kiệt

Làm nên những chiến công lẫm liệt

Mong thanh bình để hát dưới ánh trăng

 

Một trống đồng âm vang

Một thành Nhà Hồ thi gan cùng tuế nguyệt

Một gươm thần trả rùa vàng trong truyền thuyết

Là niềm tin sự vững chãi yên bình

 

Thanh Hóa mãi đẹp xinh

Tựa bàn tay búp măng thiếu nữ

Trên toàn bộ cơ thể

Người con gái mềm mại mang hình chữ ét thân yêu

Nắng mưa kia có chuyển hướng, xoay chiều

Thì bàn tay khum khum vẫn nối mạch gân liền một dải.

 

PHẠM VĂN DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *