Chùm thơ Phạm Vân Anh: Ta là vạn vật, là ác tà cùng chính nghĩa

Vanvn- Mồ hôi túa tâm can/ Không ngăn được cảm giác rùng mình vây bủa/ Những luồng sáng thấu triệt mở vòm cửa trên cao/ Ta là vạn vật, là ác tà cùng chính nghĩa/ Ta là hủy diệt, ta là trọng sinh/ Là điểm cuối cùng khởi điểm cho tất cả

Nhà thơ Phạm Vân Anh

GIẤC MƠ TRONG LÒNG GIẾNG CỔ

 

Gieo đồng xu vào lòng giếng cổ

Gió sông Hồng xao xác chân đê

Chuông thỉnh đất trời chậm rãi len từng mạch nước

Cõi thiền nao nao bước hải hồ

 

Vượt trên đường cong trầm mặc ngói âm dương

Trời vẫn xanh như chưa từng cuồng điên giông tố

Những lá tiền nổi trôi mang lời cầu phúc an năm mới theo đàn dơi vỗ cánh bay lên

 

Gốc Bồ Đề khụ khị qua mùa đông giá rét trong lặng im chết ngạt búp non

Cây học cách trở thành một phần của lặng im khi chìm sâu cùng im lặng

Thiên nhiên rỡ ràng niềm vui tối thượng

Hạnh phúc giản đơn là hạnh phúc

Lao xao lá gọi đùa nhau.

 

Gió ngoài đê lật tung đám tro vàng mã mang về trời bao khắc khoải nhân gian

Đồng tiền rồi sẽ ngủ yên dưới lòng giếng cổ

Tập trở thành một phần của nghìn năm

Xâm xẩm đường dơi bay!

Rộn rã…

ĐƯỜNG HOA BƯỞI                                     

 

Vết chân người rạn tháng năm trên chợp ngợp phù sa

Ai đã kịp suy bì bên bồi bên lở

Nước mắt nhân gian đằm thắm lá trên cành

 

Yên Tử sương

Yên Tử mây

Yên Tử thông thắp nến hồng nõn mới

Thiền Viện trầm ngâm đón khách trần đường hoa tỏ lối

Hương thiền toả bay

 

Ô kìa trăm năm đá núi, trăm năm mây ngàn

Trăm năm gió bụi thân viễn xứ

Trăm năm tiếng hạc nghêu ngao …

 

Sá cày lật nghiêng đất bạc

Ta lật nghiêng đời mình để nhận ra ta cỗi cằn quá thể

Trúc Lâm vấn vít một đêm trăng

Lối về

Ngan ngát trắng!

 

TỎ BÓNG

 

Đi cùng mênh mang

Tám hướng mười phương đổ về một cõi

Nỗi buồn hoang chầm bập mơ hồ

Gió rụng cuối chiều mê nắng

Canh hát chao đảo say

 

Người nợ thiên tri

Thần thánh nợ trần gian

Vay trả lẽ đời đồng cân đồng lạng

Nợ tảo quan gánh hai vai chao chát

Trầm luân cầu đảo

Cháo bồ đài nhạt tênh

 

Tứ phủ công đồng

Phật ngự hiển linh

Vấn hầu chung chiêng những ngân cùng xuyến

Khăn áo bay nhoà hương nến

Thánh ngự đồng hối hả giọng cung văn

Miền tử sinh khó nhọc

 

Trổ hát say.

Rưng  rức đức tin

Lạy Đức Phật tịnh tấn

Lạy Thánh Trần hiển linh

Lạy tam toà Thánh Mẫu…

Ngự đồng ban bóng rõi hầu ba mươi sáu giá

Lắng giọt cười trên lá mắt

Cung văn ghìm  đàn…

Xa giá hồi cung.

 

MỞ RA QUẦNG SÁNG

 

Và…

Còi tàu hụ dài theo bóng thời gian

Gom hoàng hôn đổ hắt chiều nắng ảo

Đất thinh lặng ngẫm lời cày ải

Bước trâu đi

Mê mải khói lên trời

 

Lầm lụi thương nhau như muối mặn trên đồng

Mặc gió lao xao nói lời chèo bẻo

Những suối gặp sông

Những dòng xuôi bến

Những cây liền cội

Những lá về ngàn

Chớp mắt mà qua vòng nhân quả

Những tin yêu không vợi bớt oan khiên

 

Và những cuộc đời như lá

Bươn qua nước kém, nước ròng

 

Chiều hoang trắng

Trong hư ảo nắng

Người chạm mặt người bợt bạt niềm vui

Bóng thời gian ủ đầu nón biếc

Mở ra quầng xanh tươi ngợi

Lá chưa từng hết xanh…!

Tranh của Như Bình

KHOẢNG THIỀN

 

Những mầm cây ủ trong mùa đông

Trỗi lên mắt lá

Bông cúc dại gửi hương

Tàn phai lặng

 

Khoảng thiền vời vợi

Sâu đằm lòng Phật nhất tâm

Sồng nâu vô quải ngại

Thoảng mây tan trên đầu

 

Ngát trắng đường hoa một cõi

Thênh nhàn lối thẳng thiền tông

Gửi thẳm lòng nhân gian khắc khoải

Cây khô nẩy mầm.

NHỮNG Ý NIỆM

 

Như loài ăn đêm

Lặng lẽ bắt rễ vào cuộc sống

Những ý niệm xâm thực vội vàng

Tiếng kêu hắt dội màn đêm

Man muội!

 

Giắt giữa những ý niệm rỗng

Tôi loay hoay cãi nhau

Thời khắc ấy

Cảm giác trong cảm giác cất lời

Gọi tên sự sống

 

Đĩnh ngộ và tươi sáng

Đi trên đôi chân mình

Đi trên mắt đất

Đi qua sự sống và cố

không bỏ sót mỗi phút giây thực tại

Đi trong sự nếm trải nỗi tiếc nuối

và cả niềm hi vọng

 

Sự sống chứng thực

Bằng ánh sáng

Bằng thân thể tôi

Tĩnh lặng!

 

MỘT HÌNH DUNG

 

Điều đáng sợ của chiến tranh

Chưa chắc… đã là cái chết

Sự im lặng trước trận đánh mang hơi lạnh và mùi tanh tử thần

Im lặng thấu tủy xương

 

Mồ hôi túa tâm can

Không ngăn được cảm giác rùng mình vây bủa

Những luồng sáng thấu triệt mở vòm cửa trên cao

Ta là vạn vật, là ác tà cùng chính nghĩa

Ta là hủy diệt, ta là trọng sinh

Là điểm cuối cùng khởi điểm cho tất cả

 

Thời đại chúng ta

Mang thông điệp đóng dấu con người

Đầy rẫy những nhà kỹ trị và tài phiệt nhân danh ứng dụng

Tạo nên đế chế tỉ đô

Từng đồng vị phóng xạ vào chu kỳ bán rã

Những chiến dịch lá chắn đối đầu

Dàn hỏa tiễn bắn lên trời loài hoa khát máu

Những xã hội dân sự nhuốm nồng thuốc súng

Những bàn tay hắc ám nhân danh cứu rỗi

Này đây mũi tiêm thử nghiệm

Này đây phác đồ lâm sàng

Trên thân thể người nghèo không thế lực

 

Khi thế giới rối bời xung đột

Nhưng mảnh vỡ quốc gia không cơ hội ghép liền

Bao dân tộc khóc thương bên hoang tàn, đổ nát

Giữa hỗn mang quy tắc thời gian

Kẻ tư tâm đâu biết…

Chính chúng ta ở ngược chiều hư ảo trắng.

 

LỜI KINH TRÊN SÓNG

 

Một cõi biển trời một cõi tâm

Trường Sa linh tự vẳng chuông ngân

Quan Âm huyền nhiệm ban ân đức

Lan trên sóng biếc tiếng thu không

 

Người từ đất mẹ ra với đảo

Phát tâm vạn bảo ứng muôn lòng

Hoằng dương Phật pháp trên sóng cả

Lời kinh, câu kệ ấm biển Đông.

 

MÙA LÁ NGHIÊNG RƠI

 

Tôi là ai trong vạn lần đổi kiếp?

Là lá non, cỏ dại, là con trùn rỉ rả tầng sâu

Là chim xanh hay đại bàng giang cánh

Là chú chó nhỏ hồn nhiên hay vầng xanh đom đóm

Tung tăng vui ngày rộng tháng dài

 

Mùa này…

Những bến sông cạn nước

Thuyền về đâu hối hả nhịp quan hà

Cho nhờ đậu trên mái chèo ai đấy

Để tôi về mơ ngủ giưa phù sa

 

Mùa này…

Nắng mềm như rót mật

Cỏ cứ xanh rồi mê mải lụi tàn

Cho nhờ ghé lưng mòn trên thảm biếc

Nghe đất vọng lời trăm năm

 

Mùa này…

Non ngàn kiêu hãnh quá

Nhưng đỉnh xa mời gọi bước chân người

Làm sao bám dấu nai trong rừng vắng

Hay trôi theo thác lá đổ về xuôi

 

Là ai nhỉ, người hôm nay tôi thấy

Hẳn lẽ người cũng hỏi tôi là ai

Hứng tiếng dế mỏng mềm như cỏ

Hương nở bông đại trắng

Thơm trọn một đêm dài.

 

PHẠM VÂN ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *