Chùm thơ Phạm Phương Lan: Phận đàn bà nào ai không khao khát

Vanvn- Nhà thơ Phạm Phương Lan sinh năm 1973 tại Đức Thọ, Hà Tĩnh hiện sống và làm việc tại TPHCM, đã xuất bản 5 tập thơ: Không là gió mây (2008), Góc trọ hồn người (2011), Giữ lửa thời @ (2015), Khâu tình (2018), Sóng hát (2019).

Nhà thơ Phạm Phương Lan

ĐÂU BẾN 13

 

Chị nói

365 trang

Em hãy viết những điều đẹp nhất

 

Chị cười

Giấu niềm đau vào ngực

Đời đâu nào thảm hoa

 

Chị khóc

Ngày đằng ấy qua

Cứ ngỡ phương xa võng kiệu

 

Xót lòng

Nụ thương vội héo

Hỏi đời

Đâu bến 13?

 

ĐÊM 16

 

Đêm loã thể

Trăng ngày mưa 16

Dậm giật sụt sùi không xé nổi màn mây.

 

Sét giăng dây

Đì đoàng chớp chớp

Giật mình loang loáng nước ràn rạt xoay.

 

Gió ù lay

Rèm áo mây bay

Nhấp nhô bầu ngực tròn trăng nức nở.

 

Mây theo gió lả lơi

Bỏ trái cấm xuân thì chơi vơi vàng võ

Nhền nhện tiếc lời đan lưới giăng giăng.

 

Đêm lại đến rồi

Ai chờ ai

Cùng vén ánh trăng…

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

ĐÊM SAY

 

Đêm vũ trụ bao la

Bỏ quên ta giữa muôn vì tinh tú

Chớp mắt, giật mình đã bao lâu rồi nhỉ

Lặng yên ngồi đếm tuổi mình.

 

Con số trườn qua đỉnh dốc

Hồi sinh

Những ước ao bấy lâu vùi sâu sau mấy tầng kiêu ngạo

Sau những bộn bề gánh gồng gạo tiền cơm áo

Sau những xù lông gai góc với đời.

 

Mạnh mẽ cũng là giấu che bầu nước mắt rơi

Giọt tủi hờn cứ lăn dài nóng ran, mặn chát.

Phận đàn bà nào ai không khao khát

Không ước ao được mềm yếu nhu mì.

 

Đêm buông mành

Sao hổn hển vân vi

Trút bỏ xiêm y lõa lồ vọng tưởng

Đóa dạ quỳnh ngậm hàm hương ngát đượm

Nồng thơm quyến luyến ngọc ngà.

 

Chỉ có màn đêm đối ẩm cùng ta

Chén đời cút côi đắng cay cùng cực

Vị cô đơn ngút ngàn trời vực

Mỹ miều sau dấu môi hồng.

 

Có vì sao nào ghé xuống với ta không

Cạn chén đêm say

Cạn ngày chống chếnh.

 

VẼ ĐỜI RIÊNG TA

 

Đời thì như gió bấc

Lòng ta thì trẻ con

Chẳng biết gì cửa nẻo

Tái tê vẫn cười giòn.

 

Đời không như trẻ con

Vui cười, đau thì khóc

Quệt tay lau nước mắt

Lại tung tăng nô đùa.

 

Đời không như bài thơ

Lời chuốt trau ngà ngọc

Mà chát chua nanh nọc

Những gian dối tơi bời.

 

Ta bỏ đời, rong chơi

Một mình nơi cùng cốc

Vẽ trong veo đáy mắt

Tô ngày qua môi cười.

 

TAN

 

Bữa tiệc thơ đã tan

Trăng tàn trong cốc rượu nhạt

Sóng sánh vàng chao chát

Hòa vào lòng mắt nhau.

 

Bài thơ không làm ta say

Men rượu chẳng làm chếnh choáng

Mà sao ánh nhìn mắc cạn

Loay hoay đáy mắt bời bời.

 

Viên đá bi tự mình đánh rơi

Trong veo trầm mình say khướt

Rượu không ướp nổi dẫu ngập chìm đẫm ướt

Đành hòa tan một kiếp trong nhau.

 

Ta ngỡ ngàng chẳng biết vì đâu

Trăng đã tan vùi đáy cốc

Rượu nhạt rồi mà môi em mím chặt

Ta thừa ra bên cạnh đêm rằm.

 

PHẠM PHƯƠNG LAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *