Chùm thơ Phạm Công Trứ: Để cho váy ngắn được chê chân dài

Vanvn- Em rằng, người bị trời đày/ Mới ngồi th­ương tiếc từng ngày xuân đi/ Ng­ười ta mong hạ sớm về/ Để cho váy ngắn được chê chân dài/ L­ưng trần nới lỏng hai dây/ Nắng hè mà vẫn tràn đầy gió xuân.

Nhà thơ Phạm Công Trứ 

GIÊNG HAI

 

Mỗi bông hoa một mắt nhìn

Giêng hai lấp ló muôn nghìn mắt xuân

Nắng lên trời cũng cao dần

Từ trong sương khói bất thần sấm ra

Thoạt nghe chỉ thấy ù oà

Vỡ thành tiếng sét ấy là hạ sang

Mưa xối xả, nắng chói chang

Ngồi trong phòng lạnh mơ màng giêng hai

Tìm đâu rét lộc nét đài

Nàng bân cũng đã theo giai mất rồi!

 

SANG HÈ

 

Nàng Bân e thẹn ra đi

Nắng lên – mưa xuống – gió về – hè sang

Thổi tàn đuốc gạo đầu làng

Hè dâng nến vạn cành bàng lên không

Chị tôi giặt chiếu bên sông

Mẹ tôi mang áo ra hong dậu ngoài

Cha tôi nén tiếng thở dài

Tiếng con quốc quốc gọi ai ngoài đồng

Nhà bên có gái muộn chồng

Bảo rằng: “Nắng hạ là không báu gì!”

Còn tôi trốn mẹ lên đê

Cùng dăm ba đứa trẻ quê thả diều

Đầu trần, chân đất, phiêu diêu

Gấu quần bám bíu cả chiều cỏ may.

 

MONG HẠ

 

Thoắt thôi đã cuối tháng ba

“Thiều quang chín chục…” vậy là vãn xuân

Buồn ch­ưa, váy sẽ thay quần

Để cho nắng mới tìm chân mà chào

Buồn chư­a, mây sẽ lên cao

Để cho mư­a trút ào ào xuống ngay

 

Em rằng, người bị trời đày

Mới ngồi th­ương tiếc từng ngày xuân đi

Ng­ười ta mong hạ sớm về

Để cho váy ngắn được chê chân dài

L­ưng trần nới lỏng hai dây

Nắng hè mà vẫn tràn đầy gió xuân.

Tranh của họa sĩ Tú Ngọc

TIẾNG HOA

 

Độp!

Thô mộc và dứt khoát

Tháng ba môi hồng cười toét

Sấm gầm vang

Trong nhịp mùa bất tận của thời gian

 

Độp!

Đom đóm đội đèn nhô lên

Độp!

Hạt vừng đội đất nhô lên

Độp!

Lá sen đội nước nhô lên

Độp!

Chúm hồng đội áo nhô lên…

 

Tiếng mưa chen tiếng hoa

Lộp độp suốt tuổi thơ ta

Mùa xuân nhoà mùa hạ

 

Mùa hạ cao cao

Mùa hạ xanh xanh

Trong dáng phượng lăn tăn gió.

 

LỜI PHƯỢNG

Những ai đã từng nhặt hoa thấy buồn…

 

Phượng là tôi

Nối thêm đuôi

Tôi là phượng vĩ

Kẻ được mệnh danh “hoạ sĩ của mùa hè”

Tôi đồng nghĩa với nắng-mưa-sấm-chớp

Đối tác của tôi là những chàng ve

 

“Ca sĩ của mùa hè” – Những nghệ sĩ gầy ơi!

Bản giao hưởng của anh, sao chỉ  một bè thôi?

Kẻ nhộn than buồn

Kẻ trầm khen vui

Kẻ trung tính bảo lẫn lộn buồn vui

 

Như tôi

Chỉ một sắc đỏ

Kẻ hiện thực bảo như lửa cháy ngút trời

Kẻ lãng mạn bảo như máu ứa rơi rơi

Kẻ siêu thực bảo mùa hè đang tự tử

 

Nhưng tôi biết chung cục chúng ta như nhau

Rơi sấp mặt khi gió mùa thu thổi

Ai,

nhặt lên ngoái nhìn?

Ai,

thản nhiên bước tới?

*

Giờ đang đỉnh điểm hè

Phố sá như sôi

Anh và tôi

Cháy lên

Tấu lên

Thanh sắc của mùa hè

Ấn tượng của mùa hè

Ngút ngàn

Cạn kiệt

Rơi…

Rơi…

Rơi…

 

Chỉ có như vậy

Ta mới có lý do tồn tại

Trong ký-ức-người.

 

PHẠM CÔNG TRỨ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *