Chùm thơ Nguyễn Vũ Quỳnh: Hi sinh rồi hàng vẫn xếp thẳng ngay

Vanvn- Đồng đội ơi!/ Sao chúng mày nghiêm quá/ Cứ mãi xếp hàng không chịu tản ra/ Khi còn sống đã xếp hàng đều đặn/ Hi sinh rồi hàng vẫn xếp thẳng ngay…

Nhà thơ Nguyễn Vũ Quỳnh

ĐỒNG ĐỘI ƠI!

 

Nhiều năm rồi

Chiến tranh đã lùi xa

Nhưng vẫn còn dày

Những mẩu tin Nhắn tìm đồng đội!

Nhiều người lính hy sinh chưa tìm thấy mộ

Họ ra đi đường quê vẫn chưa về!

 

Bây giờ ở nghĩa trang liệt sĩ

Bên cạnh mộ có tên

Bia mộ vô danh trắng mấy dãy dài

Đồng đội ơi!

Chúng ta! Chẳng đứa nào mà không có tên

Khi điểm danh đứa nào cũng có

Lúc ngã xuống trong mưa bom bão đạn

Trên mộ phần tên người có người không.

Đồng đội ơi!

Sao chúng mày nghiêm quá

Cứ mãi xếp hàng không chịu tản ra

Khi còn sống đã xếp hàng đều đặn

Hi sinh rồi hàng vẫn xếp thẳng ngay

 

Đồng đội ơi!

Sao mà im lặng lặng thế

Trên tượng đài súng vẫn chắc trong tay

Năm tháng đi qua như một giấc ngủ say

Để đất nước hôm nay trẻ lại

Dâng Tổ quốc hòa bình là mai mãi

Thanh thản trước sau nhân tình thế thái

Trọn cuộc đời một tấm lòng nhân ái

Tiếng cười dòn vang lên đỉnh Trường Sơn

*

Chiều Trường sơn nhè nhẹ khói hương thơm

Nơi đồng đội tôi đang tập hợp trở về

Những người lính ngày xưa chung mười lời thề

Giữ non nước này cho Tổ quốc bình yên.

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Gửi tặng các chiến sĩ nữ: D24- E 6- F473

 Đoàn 559. Mở đường 14 năm 1970-1975

 

Em đi hái rau rừng

Ngọn lá tàu bay xanh quá

Sau mưa dầm vắt bung lên cành lá

Búng vào khoảng lặng… miên man

 

Tiếng con tắc kè rung bật cánh phong lan

Anh ngắt lá mua bắt từng con vắt

Vòm ngực trần, trong long lanh ánh mắt

Bất chợt đầu đời người ra trận hôm nay

 

Con đường ngoằn nghèo cua gấp những cùi tay

Những cô gái chênh vênh bên vách núi

Ánh mắt trong xanh tiếng thì thầm bên suối

Bom đạn chẳng nề dấu ấn địa danh

 

Xứ Lạng, Xứ Đoài, Xứ Nghệ, Xứ Thanh

Cùng Hải Dương, Thái Bình, Hà Tĩnh…

Con nhà nông tiếng cười dòn ngộ nghĩnh

Mười tám đôi mươi má lúm đồng tiền

 

Giữa Trường Sơn giống như những nàng tiên

Những cái tên Kết, Nụ, Hồng, Hoa

Phương, Vân, Vy, Như, Hòa, Thư, Thiết…

Con gái mở đường em đi giữa bão giông

 

Đăkarông lạnh lắm suốt mùa Đông

Em xuống tắm cả dòng sông nổi nóng

Hoa ven bờ cũng thầm ghen bóng

Da em hồng ngà ngọc của Mẹ cho

Đời lính đã qua dốc Khỉ, đèo Ho

Chỉ áo xuân hè với vành mũ cối

Tiếng phập phồng con tim mình bối rối

Lúc nửa khuya xoa ngực bỗng bật cười.

 

Đêm Mỹ thả bom tiếng nổ rung trời

Người ngã xuống không một lời trăng trối

Cái bếp thường ngày hôm nay không khói

Mặt đường ngả nghiêng tiếng gọi rã rời

 

Đi tìm nhau trên lưng chừng trời

Vẫn bồi hồi trái tim non khờ dại

Những cung đường có bao giờ em ngại

Nói người yêu e thẹn chưa từng

 

Những lá thư viết ở trong mùng

Nắn nót vẫn chung chiêng, nghiêng ngửa

Đọc đôi lần còn thiếu gì đây nữa

Bỗng quên rồi chẳng nhớ nỗi hòm thư

 

Sau Ba mươi tháng Tư

Biết bao người nằm lại

Những nấm mộ ven đường cỏ mới lên xanh

Người may mắn trở về chia tay Trường Sơn

Vẫn ao ước một lần, mơ thấy nụ hôn

 

Đời người lính, chẳng ai tính dại khôn

Nhưng ruổi may là điều có thật

Có những tiếng cười chất đầy ngây ngất

Vẫn nhiều người số phận mãi long đong

 

Đến bây giờ nhiều đứa lính phòng không

Nhiều đứa cùng chung nơi bến không chồng

Vẫn an duyên với quãng đời tu hạnh

Cùng tiếng chuông chùa se sắt bóng nhà Sư

….

Chuyện bây giờ mới kể

Cùng với người hôm nay...

 

CẦN LÊ NGÀY TRỞ LẠI

Về nơi có nhiều đồng đội hi sinh

trong những năm chống Mỹ cứu nước.

 

Ở đây chiến trận một thời

Đạn bom ngày ấy động trời Cần Lê

Nỗi đau buốt đến tái tê

Bao nhiêu đồng đội không về quê hương

 

Xưa kia ngột ngạt chiến trường

Giờ trong xanh, thiếu nén hương tình người

Ở đây trống vắng tiếng cười

Bóng cây trầm mặc với người năm xưa

 

Tiếng gà gáy giữa ban trưa

Mà sao bỏng rát cơn mưa bất thần

Bây giờ giữa Tống Lê Chân

Tiếng súng trận vọng từ tâm vọng về

 

Đền. Chùa xây khắp miền quê

Mà sao trống vắng Cần Lê hở trời!

Đồng đội xưa của tôi ơi

Các anh gửi trọn cuộc đời Cần Lê

 

Cây xanh đã rợp lối về

Dòng sông còn đấy lời thề năm nao

Hồn thiêng từ đất xanh xao

Nơi này nhiều lắm ngôi sao chiến trường.

 

Tống Lê Chân – Cầu Cần Lê, 27.12.2018

NGUYỄN VŨ QUỲNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *