Chùm thơ Niê A Dũng: Nở ngập hoa ký ức

Vanvn- trên cánh đồng chữ nghĩa/ nở ngập hoa ký ức/ bàn tay mẹ sần sùi/ nhẹ nhàng vỗ về đêm trở giấc// nỗi nhớ tràn xung quanh trang giấy/ hóa thành một bài thơ/ hiền dịu xoa xoa mái đầu bé nhỏ…

Cây bút trẻ Niê A Dũng tên thật Nguyễn Văn Dũng sinh ra ở Thanh Hóa, hiện là sinh viên Khoa Viết văn – Báo chí, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội.

Xé 

 

xé phăng một quả núi

dựng vào tôi

hòn non bộ

đời em

 

xé tan một con đường

gập ghềnh sỏi đá

rải vào em

thẳng tắp cuộc tình

 

xé một chòm mây nhỏ

ẩn hiện mái tóc em

bồng bềnh

ngọn gió

 

xé tan rừng sa mộc

Si Ma Cai

chợt chẳng còn ai

mình tôi

bóng

lẻ

 

xé đôi một nỗi nhớ

tôi vẫn còn

nguyên

một nỗi nhớ em…

 

Lạc loài

 

Tôi đi hết một góc đất trời

vẫn không ra khỏi cái cổng làng

nhỏ như cái nắm tay

 

cái cổng làng của tổ tiên tôi

buồn và đau hơn những nỗi buồn và niềm đau khác

một chiều đổ xuống ngực tôi

rồi khóc

 

cái cổng làng mỏng như sợi thép

quấn vào tâm trí tôi nức nở

cái cổng làng dày như bầu trời

che cho mắt tôi câm

che cho tim tôi điếc

tôi hóa thành loài rết

em ơi!

 

em ở nơi đâu?

khi tôi là rết độc

hơn ba chục cái chân vẫn không khỏi chốn lạc loài

mà trong em trinh nữ

những nhọn gai găm đầy

 

tôi chợt hiền như rết

ngậm độc chôn đời mình

 

Em ở đâu

 

Tôi nhặt ánh mắt em

gieo vào trong suy nghĩ đêm nay

đôi mắt sáng như sao

những ánh sáng ở xa tầm với

 

tôi đêm đêm mơ thấy ánh sao trời

giữa mênh mông ngập ngụa

tôi như rắn không chân

trườn cả một đời không vắt nổi mình qua bậu cửa

 

tôi tìm ở đâu

tìm ở đâu được nữa

khi chỉ là ngọn cỏ

xanh hết kiếp mình chẳng thể lưu danh

 

mà em mang chân lý

sáng ở đâu trên trời

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Sở dĩ  

 

Cỏ xanh tràn đồng thẳm

sở dĩ chẳng làm vui đàn bò bụng đã no căng

 

Lá ngả vàng chiều thu sở dĩ rụng

chút gió thoảng qua

cây gieo rắc tội

heo may chiều bối rối

 

Lũ chó con đang thì răng mọc ngứa

người có trêu cũng đến bợ đít người

xin đừng hỏi

sở dĩ chúng quá nhỏ nhoi

 

Đời sở dĩ mang gam màu tha thứ

nên mới có loài người

 

Cho tôi khóc

 

Cho tôi khóc

thay tiếng khóc của cha

trên cánh đồng lúa

nước ngập trắng bốn bờ

 

cho tôi khóc

thay nỗi đau của mẹ

ngày tôi sinh ra

như xẻ từng khúc ruột quê mình

 

cho tôi khóc

thay nỗi buồn của loài người

đi tìm suốt cuộc đời không thấy bóng cố hương

giống loài hiện trong nắm mồ phủ đầy hoa trắng

khắc khổ

bần cùng

 

cho tôi khóc

khóc cho linh hồn tôi

vật vờ ẩn dật

ngày chống nạnh vắt chân vênh mặt

đêm trở về tôi sợ hãi tôi

 

Khoang Sắn*

 

Nhọn hơn lưỡi lê

những gốc rạ

 

ở đây người ta mài đêm ra thành thứ bột trắng

làm nên thứ bánh nứt hơn nền ruộng

ép khoang miệng nhai

lộc cộc trong dạ dày thắt nghẹn

 

ở đây vách nhà không che nổi ánh nắng thập thò

nóc nhà không hứng được mưa chiều tí tách

trốn vào đâu cũng nghe nước dột thấu tim người

 

ở đây những đứa trẻ lớn lên theo chiều dài cán thuổng

tuổi thơ sâu như hốc mài

tuổi thơ sặc mùi trâu

tuổi thơ dày vết sẹo

 

dãi dầm đời sen

bể dâu cành lá

ở đây họ thơm như sen, họ vươn cành lá

chạm vầng dương

————
*Tên một làng thuộc tỉnh Thanh Hoá 

 

Cơn mơ gần sáng 

 

đêm sắp sửa về sáng

những cơn mơ lăn vào giấc ngủ

đợt lạnh ùa về

 

trên cánh đồng chữ nghĩa

nở ngập hoa ký ức

bàn tay mẹ sần sùi

nhẹ nhàng vỗ về đêm trở giấc

 

nỗi nhớ tràn xung quanh trang giấy

hóa thành một bài thơ

hiền dịu xoa xoa mái đầu bé nhỏ

chợt

nỗi nhớ cũng mềm hơn

 

có một kẻ ợ lên

nhai lại tuổi thơ mình…

 

NIÊ A DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *