Chùm thơ Nguyễn Trung Nguyên: Cuộc đời không phải như tuồng hát

Vanvn- Tháng Năm thờ thẫn nghe vọng cổ/ Giọng của ai ngân quá đỗi buồn/ Cuộc đời không phải như tuồng hát/ Cửa Phật bây giờ cũng tính toan

Nhà thơ Nguyễn Trung Nguyên – Chủ tịch Hội Nhà văn Cần Thơ

Qua sông Đồng Nai

Thi sĩ qua sông chiều mưa rớt
Gió tạt ngang đầu thấp thoáng xa
Sông đỏ phù sa như sông Dịch!?
Một mình mơ đội lốt Kinh Kha

Một mình mơ giai nhân đưa tiễn
Tay ngọc lầu son chén rượu tàn
Thái tử Đan xem chừng mệt mỏi
Thi sĩ chẳng ca bất phục hoàn!

Thi sĩ không quen xài gươm giáo
Chẳng giết được ai ngoài chính mình
Hôn quân vô đạo nhìn quanh quẩn
Mắt tục người phàm cũng hiển linh

Thôi thì cứ thử vào rừng ở
Vượn hú, chim kêu khúc nhạc buồn
Dăm ba con vắt đa tình cắn
Giọt máu chia lìa sao dững dưng

Đồng Nai không phải là sông Dịch
Thi sĩ cũng không phải anh hùng
Qua sông nước cuốn. Hề! Nước cuốn
Trôi dạt nỗi buồn đi tứ phương.

 

Tháng Năm!

Tháng Năm chợt muốn làm thơ lại
Khêu nốt chút tro đã cháy tàn
Ngó nghiêng quanh quẩn buồn nhiều quá
Mưa về cái nóng vẫn chưa tan

Tháng Năm chợt muốn làm con trẻ
Ngóng tiếng ve ran cánh phượng hồng
Vẫn màu nắng cũ thời cắp sách
Sao giờ cái nắng quá mênh mông

Tháng Năm bè bạn thưa dần hết
Đứa vướng ung thư, đứa bệnh nghèo
Sang sảng giọng cười như có nước
Rượu cạn ly rồi heo hắt theo

Tháng Năm thờ thẫn nghe vọng cổ
Giọng của ai ngân quá đỗi buồn
Cuộc đời không phải như tuồng hát
Cửa Phật bây giờ cũng tính toan

Tháng Năm rồi lại thêm tháng Sáu
Mưa hết một ngày mưa tiếp theo

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Bạn về thăm quê!

* Tặng nhà thơ Phan Bá Linh

 

Lang bạt nửa đời về lại thăm quê

Bạn đưa tay quệt giọt mồ hôi ròng ròng tháng Bảy

Màu đất cháy vẫn như hồi thơ dại

Bao nhiêu năm trời hai chữ quê nghèo!

 

Bạn về đây viếng mộ ông bà

Thăm chòm xóm sao nghe lồng ngực thắt

Mấy tờ giấy bạc bon chen được mất

Thôi thì gởi nhau cũng gọi chút quà

 

Men rượu cay bè bạn ruột rà

Thời áo lính dọc ngang tứ xứ

Áo gấm vinh quy chẳng thằng nào có được

Tóc bạc ngồi đây nghĩ bạc chuyện mình

 

Đất đá lên men quê bạn xứ nghèo

Rượu khốn khó vừa chào đời đã nếm

Đặc sản gió Lào mỗi năm một bận

Quanh quẩn vào ra chưng cất nỗi buồn

 

Trở về quê mấy bận ngậm ngùi

Nơi cắt rún mà như quê người khác

Câu thơ viết giữa đêm thức trắng

Gởi lại quê nhà tạ tội ông cha.

 

Khoai mì Củ Chi

Thôi mình về với Củ Chi

Ăn khoai mì để nhu mì nhé em!

Em gái Củ Chi mời củ khoai mì
Giữa lòng địa đạo nắng vờn kẽ lá
Vị khoai quê nghèo ăn từ tấm bé
Vậy mà hôm nay ngon đến nao lòng

Nhựa đọng chân răng, môi nhớ môi cười
Xa Củ Chi lại nhớ củ mì mới lạ
Đất nơi đây máu người thấm đỏ
Trong dẻo bùi có lẫn cả đau thương

Những cô du kích Củ Chi mười tám, đôi mươi
Giữa lòng địa đạo mơ tình yêu đôi lứa
Ngay cửa hầm có một vành môi bằng đất
Áp vào tìm nụ hôn trước lúc lên đường

Có người ra đi mãi mãi không về
Nụ hôn đầu đời em dành cho đất
Mấy mươi năm sau không còn tiếng súng
Trong miếng khoai mì có cả vị môi em

Sẽ không tìm được ở đâu như ở Củ Chi
Củ khoai mì nẩy mầm trong khói lửa
Tưới tắm bằng tình yêu của những cô du kích nhỏ
Gởi cả đời mình vào đất Củ Chi.

 

NGUYỄN TRUNG NGUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *