Chùm thơ Nguyên Trân: Em lạc tình giữa cao nguyên đá chênh vênh

Nhà thơ Nguyên Trân

Vanvn- Tạm xa phố thị đến với phố núi bình yên nhưng rồi không yên bình khi “Em lạc tình giữa cao nguyên đá chênh vênh” và cứ thế đưa chân theo tiếng gọi bí ẩn đại ngàn: “Dốc Thẩm Mã không thắng nổi đôi chân có hai nốt ruồi rong ruổi/ Chín khúc quanh chen ngạo nghễ tiếng cười/ Anh có muốn kéo em chạy băng băng qua những bậc thang leo lên cột cờ Lũng Cú/ Hay muốn cùng em múa sạp bên ánh lửa bập bùng nhịp xòn đô”. Đắm say trong mê hoặc quyến rũ của núi rừng, tâm hồn lãng mạn của người thơ Nguyên Trân từ Sài Gòn vẫn khôn nguôi du dương dùng dằng day dứt: “Mai về phố/ Em bỏ lại điệu khèn gọi bạn tình giữa cao nguyên khi trời bắt đầu lành lạnh gió Đông/ Và em sẽ nhớ/ Tiếng đại ngàn thổn thức níu đêm khi bình minh bắt đầu hé rạng…”

 

HẠ TÍM

 

Hạ nồng nàn giữa rộn rã ve ran

Hoa xoan tím

Lục bình tím

Bằng lăng cũng tím

Nỗi nhớ xanh xao chợt ngả màu tím rịm

Chiều tròn vo úp lơ lửng đầu hiên

 

Tóc dài buông pha mực bút nghiên

Vẽ mà chi rưng rưng mắt đợi

Mòn vẹt thềm nhà bóng thời gian vời vợi

Nói nhớ nói thương sao chẳng thấy trở về?

 

Quá nửa hoàng hôn là sầm sập u mê

Xoè tay trả hết lưng lửng ngơ ngác

Cuối dòng không trôi lời thì thầm xào xạc

Ước hẹn một đêm

 

Mùa hạ tím nương nhờ cánh trầu têm

Ai chờ ai một lần môi đỏ

Giã biệt những canh dài vò võ

Chốn hoang đường tím lại một tình yêu!

 

ĐÔI KHI

 

Đôi khi ta tự huyễn hoặc mình

Vờ ngủ mơ nơi ngọn triều dâng vội

Kệ đôi chân vô tình lạc lối

Giữa phồn hoa

 

Đôi khi ta nhấn chìm chính ta

Nơi mê cung trải đầy thảm đỏ

Kệ hối tiếc vò võ

Nhiều đêm

 

Người đời ma mị bằng uyển ngữ

Có những xót thương chẳng thật lòng

Ý nghĩ tật nguyền được che đậy bởi nhung lụa

Mượn nụ cười khoả lấp những dung gian

 

Đôi khi trời đất ngả nghiêng

Ta cũng nghiêng theo quỹ đạo ấy

Những thức tỉnh khi ngủ sâu khi bừng bừng sống dậy

Làm huyết áp trồi sụt chẳng yên

 

Đôi khi giác quan bày biện những bất an

Khiến con tim cũng mơ hồ lạc nhịp

Sóng và gió cứ lăn tăn trọn kiếp

Ta sẽ về đâu khi buổi mai sang?

 

TRÔI

 

Bước dài về phía không anh

Em biết sẽ lẻ loi lắm

Chẳng còn giận hờn mong manh

Em bỗng trở thành lạ lẫm

 

Một ngày

Hai ngày

Ba ngày

Xoè tay đếm xa ký ức

Màn đêm lặng lẽ bủa vây

Em biết quay lưng là thực

 

Chẳng phải ngày đang mỉm cười

Nhưng em đã thôi nức nở

Phía trước vẫn là dòng đời

Mặt trời vẫn luôn rực rỡ

 

Ngày tháng tự lướt êm đềm

Tặc lưỡi đổ bừa số phận

Con tim muộn mằn lấn cấn

Âm thầm khao khát phục sinh…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

PHỐ NÚI ĐÔNG BẮC

 

Tạm xa phố thu đỏ xanh váy áo

Em đến phố núi bình yên

Chạm tay vào sợi nắng vãi trên cánh đồng tam giác mạch trắng hồng thì con gái

Nhớ về mùa giáp hạt chèo chẹo miếng bánh khô

 

Núi đôi Quản Bạ xanh mơn thênh thênh lời mời gọi

Tiếng thì thầm rủ đi chợ Khâu Vai

Trai H’Mông lắc lư cây khèn gió

Em lạc tình giữa cao nguyên đá chênh vênh

 

Sông Nho Quế mùa này mang màu xanh rừng núi

Nhuộm mắt em thẳm xanh

Anh ở lại phố có giật mình chợt nghe tiếng gọi

Em hoang dã rồi, chắc bởi vắng anh

 

Dốc Thẩm Mã không thắng nổi đôi chân có hai nốt ruồi rong ruổi

Chín khúc quanh chen ngạo nghễ tiếng cười

Anh có muốn kéo em chạy băng băng qua những bậc thang leo lên cột cờ Lũng Cú

Hay muốn cùng em múa sạp bên ánh lửa bập bùng nhịp xòn đô

 

Đỉnh Mã Pí Lèng hút tầm mắt kẻ ngao du

Thiếu bàn tay nắm là thiếu đi hơi ấm

Em choàng nhẹ chiếc khăn chứa yêu thương thấm đẫm

Cổng Trời vi vút lời ẩm ương

 

Làng Lũng Cẩm mùa này hoa đang rộ

Chén rượu ngô chẳng ấm nổi cô đơn

Tứ bề xung quanh đá đang tựa vào đá

Em say chi mà ướt môi mềm

 

Mai về phố

Em bỏ lại điệu khèn gọi bạn tình giữa cao nguyên khi trời bắt đầu lành lạnh gió Đông

Và em sẽ nhớ

Tiếng đại ngàn thổn thức níu đêm khi bình minh bắt đầu hé rạng…

 

BÃO LŨ MIỀN TRUNG

 

Mưa ào ào không chịu dứt

Gió thốc dồn dập không ngừng

Tay run không ngăn nổi nước

Chân chồn không đặng mắt rưng

 

Lệ Thuỷ chìm trong hồng thuỷ

Dân biết sơ tán đi đâu?

Hạ du không thành không luỹ

Chẳng phải cô lập lần đầu

 

Sơn Trạch lũ cuốn sạch trơn

Khóc ròng đôi bàn tay trắng

Ngầu đục cả dòng sông Son

Phong Nha dường đang trĩu nặng

 

Ơi Huế thương ngập nước cùng nước

Rào Trăng 3 đợi buổi nắng êm

Rào Trăng 4 ngóng hoài nhịp ai bước

Biết bỏ đâu luỵ phiền?

 

Con đường không chân vỡ toang hoác

Cánh rừng không cây kệ mưa tràn

Đá lở giữa đêm trắng

Tắt lịm lời than van

 

Sông Thạch Hãn bất chợt hung hãn

Sông Ô Lâu vượt báo động 3

Rốn lũ Hải Lăng chìm trong biển nước

Chẳng nhận ra đâu là nhà

 

Quảng Trị anh hùng than trời trong vô vọng

Lũ rút đi rồi chỉ còn lại tan hoang

Chiếc xuồng manh cứu cả trăm mạng sống

Cũng tự xé mình giữa dòng mênh mang

 

Bò mắc dây điện ba pha

Trâu chình ình trên mái ngói

Hoa màu thối úng xót xa

Phải chăng khởi nguồn nạn đói?

 

Mẹ mất con, vợ mất chồng, người người mất nhau

Tiếng gào thét rung mấy miền Nam Bắc

Thời bình rồi vẫn vật lộn chống giặc

Bù đắp nào vá víu nổi nỗi đau?

 

Bao nhà vật vã xót xa

Bao con tim quặn nước mắt

Ai là người biết mình sẽ bạc phận

Ai bấm được ngày chết chung?

 

Thiên nhiên khắc nghiệt hay kiếp người oan nghiệt?

Đất mẹ bao dung hay giận dữ tột cùng?

Bão lũ vẫn dâng lời từ biệt

Ai đã hiểu và ai vẫn mông lung?

 

Miền Trung đã chẳng bình an

Vì đâu đất lành hoá dữ

Vì đâu ngập ngụa oán than

Vì đâu tạo nên cớ sự?

 

NGUYÊN TRÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *