Chùm thơ Nguyễn Thị Lan Thanh: Mỗi viên đá chồng cao huyền thoại!

Vanvn- Dốc dựng, vực thẳm, đường ngang trời/ Những con đường vắt ngang phận đá/ Đá đứng, đá ngồi ngàn năm cuồn cuộn/ Nho Quế mùa này tia sữa mỏng/ Vắt từ đất Mẹ vào thơ/ Hơn bốn triệu năm… đá vẫn mang hồn đá/ Pì Lèng không già, Pì Lèng không tuổi/ Mỗi viên đá chồng cao huyền thoại!

Nhà thơ Nguyễn Thị Lan Thanh ở Phú Thọ

Lên Ô Quy Hồ tự

 

Cụ Nguyễn Tuân từng viết “Ô Quy Hồ”

Nguyễn Thành Long viết “Lặng lẽ Sa Pa”

Ngày ấy họ lên đây bằng cách nào?

Điệp trùng núi, điệp trang văn thuở trước!

 

Các bậc văn nhân thiết tha cái đẹp

Trùng trùng thang mây, dốc mấy cũng trèo

Những ngọn đèo hiểm trở, vòng vèo

Đục đẽo, tạo hình…tạc vào thế kỷ …

 

“Ô Quy Hồ tự” mọc lên!

Một ngôi chùa, ban thờ trang nghiêm

Phật Bà như ngăn mây chắn gió

Biển mây dâng bồng bềnh ngang trời!

 

Lên Ô Quy Hồ, chỉ một mình tôi

Không anh, cả vòm xanh trống vắng

Là chỉ thoáng chạnh lòng gió thoảng

Quanh tôi còn có bao người…

 

Phật Bà mỉm cười

Đón tôi trước Ô Quy Hồ tự!

Một vườn cây xanh, những khóm hoa rực rỡ sắc màu,

quanh bao bức tượng

Tôi bay trên thiên đường tiên cảnh bồng lai!

 

Gió thì thầm những cung bậc xanh

Ngỡ ngàng một thiên nhiên hùng vĩ

Tiếng chim gọi diết da thắm núi

Khắc vào tôi tiếng của đất trời!

                          

 Ô Quy Hồ, 10.2019

 

Mã Pì Lèng

 

Dốc dựng, vực thẳm, đường ngang trời

Những con đường vắt ngang phận đá

Đá đứng, đá ngồi ngàn năm cuồn cuộn

Nho Quế mùa này tia sữa mỏng

Vắt từ đất Mẹ vào thơ

Hơn bốn triệu năm… đá vẫn mang hồn đá

Pì Lèng không già, Pì Lèng không tuổi

Mỗi viên đá chồng cao huyền thoại!

 

Đường Hạnh Phúc, Đồng Văn, Mèo Vạc

Qua Mã Pì Lèng núi cõng mây thung thăng

Mười một tháng công nhân treo người lưng chừng dốc

Như đàn dơi

Đánh vật với đèo.

Đèo thua sức người, đá thua chân đất!

Lưng núi kia ngả xuống làm đường.

 

Mã Pì Lèng, Mã Pì Lèng muôn dặm đá vôi

Tình người Pì Lèng không vôi đá!

Em gái HMông miệng cười duyên quá

Tóc xòe mây thơm tỏa hương rừng

Những gùi ngô vàng cõng hoàng hôn qua dốc

Mã Pì Lèng tỏa sắc đá triệu năm!

                           

8.2017

Chiều

 

Ổi na hương nức vùng đồi

Tiếng chim ríu rít…bà ngồi chẳng yên .

Nhớ cháu – một khoảng trời riêng

Sao ve réo rắt…làm nghiêng cả chiều !

 

Phan Xi Păng

 

Đỉnh Phan Xi Păng

Chênh vênh trên ba ngàn mét

Đã như trí tuệ con người!

Tàu hỏa, cáp treo như đang hóa phép

Đưa người lên đỉnh dạo chơi!

 

Cáp treo chạy đua với mây chơi vơi

Mây mờ ảo dở phép thần che mặt

Bằng một trận mưa sối xả tràn qua mắt

Em vẫn tự tin, leo chót vót đỉnh trời!

 

Cột cờ đỏ ghi: Phan Xi Păng 3143 mét – đây rồi!

Thả sức ngắm nhìn gió thổi, mây trôi…

Vô tư, thấy mình nhẹ bẫng!

Niềm tin thắp sáng cuộc đời!

                          

Phan Xi Păng, 10.2019.

 

Tình đá với người

 

Đá đứng, đá ngồi đan nhau cuồn cuộn

Đá mẹ, đá con xếp thành núi cõng nhau lên làm bạn với trời…

Giăng lũy giăng thành chất ngất chơi vơi,

thách thức thời gian, thách thức với người…

Đá bền vững, đá là vô tận!

 

Cao nguyên đá bừng bừng sức sống

Đá vô tư không chịu cúi mình

Từng bầy đàn từ thuở nguyên sinh

Mỗi khe đá khoe ra màu xanh bất diệt!

 

Đá dũng mãnh mang hồn dân tộc

Hàng triệu triệu năm đá đứng kiên cường

Đá giăng lũy, giăng thành gìn gữ biên cương

Đá tôn lên cột cờ Lũng Cú

 

Cũng trải những cơn đau địa cầu vần vũ

Cũng đổ mồ hôi cho ngô lúa xanh đồng

Đá nhập hồn giấc ngủ người Mông

Người Dáy, người Dao, Sán Dìu…tôi biết.

 

Đá im lặng mà lòng ta thân thiết

Em gái Mông váy đỏ, bước tinh sương

Gùi trên lưng những mùa ngô vàng ruộm

Kéo nắng về…sáng cả lòng thung!

                                

Thánh địa Mỹ Sơn

 

Những câu thơ thi sĩ Chế*

Bỗng vang lên nhắc nhở cùng ta

Sắc núi vẫn đìu hiu trước hoang sơ lặng lẽ

“Điêu tàn” ư? Ừ nhỉ, Mỹ Sơn à!

 

Trước mắt ta – thần Si-va huyền bí

Có còn đâu lời kinh Vê-đa sương khói đã lâu rồi

Giữa thung lũng ngập tràn làn gió hú

Những cổ tháp rêu phong, lau cỏ nhớ dân Hời…

 

Thánh địa uy nghiêm giữa nơi trần thế

Hoàng hôn buông xám sẫm sắc Chàm pha!

Thần nhan sắc ngực trần, lưng thon lung linh kỳ ảo.

Vũ điệu Áp–sa–ra khiến thung lũng Mỹ Sơn nghiêng ngả

Những tháp Chàm màu lửa cũng rung lên.

 

Pho tượng cụt đầu vẫn chỏng trơ ngồi đó

Đem Thiện Tâm nhắc nhở với muôn đời!

________

* Chế Lan Viên – tác giả tập thơ “Điêu tàn” nổi tiếng, đã được giải thưởng của Tự lực văn đoàn trước Cách mạng tháng Tám

 

Phong Nha Kẻ Bàng

 

Sông Son xanh

Nước biếc xanh

Núi rừng kết lại mà thành non tơ

Kẻ Bàng đưa khách vào mơ

Động Tiên Cung trải chiếu thơ tự tình

Thủy Cung xinh

Hàng cột xinh

Đứng bên vách động xếp hình làm duyên.

Phong Nha xưa – Động Thấy Tiên

Trinh nguyên vẻ đẹp thiên nhiên bao đời.

Vẫn mơ màng, vẫn non tươi

Ngàn xanh như gọi như mời thi nhân.

Ngẩn ngơ lạc giữa mùa xuân

Câu thơ lỗi nhịp trong ngần cõi mơ!

 

Bản Vàng Bắc Kạn

 

Thác Tát Mạ có chàng trai ngã ngựa

Em gái Tày mỏi mắt chờ trông

Bao đời nay thác miệt mài tưới nước

Bãi soi ngô lúa cùng mừng trổ bông.

 

Ngang chừng núi

Người Tày sống thành bản làng, chòm xóm

Cũng cửa hàng, cửa hiệu, chợ quê

Dốc lớn, dốc con chịu thua chân đất

Dù đi đâu…xa mấy cũng về!

 

Nhà sàn đây, bao đời chung sống

Tứ đại đồng đường sớm tối vào ra

Sàn lên nước, óng nâu bóng lộn

Điếu cày đây – từ thuở ông bà…

 

Hương nếp thơm lừng từ bếp thoảng đưa

Kìa đại trắng chùm lên màu thương nhớ!

Hoa trạng nguyên tươi màu rực rỡ

Trong rì rầm Tát Mạ kể chuyện xưa…

 

Xa Bản Vàng từ ấy đến giờ

Nay trở lại nhận người quen qua tiếng

Em gái Tày mắt cười lúng liếng

Cảnh níu người… quấn quện chẳng muốn xa…

 

NGUYỄN THỊ LAN THANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.