Chùm thơ Nguyễn Thị Lan Thanh: Chỉ nỗi buồn dai dẳng mãi khôn nguôi

Vanvn- Nhà thơ Nguyễn Thị Lan Thanh là cây bút kỳ cựu ở Việt Trì, Phú Thọ xuất thân nhà giáo, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hồn hậu và đắm đuối, nhân ái và sâu lắng, thơ của Nguyễn Thị Lan Thanh là kết tinh của tình yêu thương mãnh liệt và kinh nghiệm sống phong phú của một tâm hồn tinh tế, một cuộc đời nhiều thăng trầm trong hạnh phúc lẫn khổ đau, để rồi cuối cùng lặng lẽ đối thoại với sự cô đơn chính mình: “Căn phòng chỉ còn em thôi/ “Giây phút ấy” không chịu vào quên lãng/ Hạnh phúc đầu đời/ Chẳng cho con tim sao nhãng/ Sự hiến dâng – sự ban phát đầu đời!// Chỉ nỗi buồn dai dẳng mãi khôn nguôi/ Cứ đốt cháy thời gian… âm ỉ mãi/ Ai có thể kéo thời gian trở lại?/ “Phút giây” kia…/ Lấp lánh…/ Phía chân trời…!”

Nhà thơ Nguyễn Thị Lan Thanh ở Phú Thọ.

 

Thì thầm với mẹ

 

Ngày ấy còn bé thơ

Mẹ gom cả mùa đông cho vào ổ rạ

Ủ cho con có được giấc nồng…

Mẹ đi làm đồng

Từ lúc còn tối đất

Cơm không đủ no,

Áo chẳng được lành…

Vậy mà…

Mẹ đã cho con tất cả trời xanh

Bao giấc mơ êm,

Dòng sông biết hát,

Cho con biết yêu cánh đồng lúa xanh bát ngát…

Nơi ấy – có bàn tay mẹ cấy trồng

Có nương lúa dài sây hạt nặng bông,

Có cánh diều chao nghiêng gọi gió…

 

Ngày ấy… con còn ngây ngô quá

Chẳng biết cảm thông nỗi mẹ làm vất vả

Đội nắng, đội mưa

Cả sớm, cả trưa

Đến lúc ngồi ăn… cũng còn vội vã.

 

Rời tay mẹ lớn lên

Mỗi khi con vấp ngã

Lại có bóng hình của mẹ nâng bước con đi,

Con làm gì, con nghĩ chi…

Đều nhớ tới lời răn của mẹ.

 

Mẹ ơi!

Mùa đông lại tới

Cây bàng trước cửa nhà mình

Khẳng khiu…lá rụng trơ cành…

Ổ rạ xưa không còn nữa!

Con muốn tìm mẹ trong hơi ấm bếp lửa

Bếp lửa chẳng còn.

Bên con có bếp ga, bếp điện …

Xung quanh con đủ đầy phương tiện

Nhưng chẳng lúc nào con quên mẹ đâu.

Con vẫn giữ nguyên cái cối giã trầu

Ngày giỗ mẹ, thắp hương…con nhớ mua cau, vỏ…

Nơi nào con ở, con vẫn trồng một giàn trầu không

Y như ngày xưa… mẹ vẫn vun trồng.

 

Mẹ ơi!

Mẹ đã mở trang đời cho con nhìn thấy

Một tình yêu không có bến bờ

Con dại khờ… chẳng biết ủ trong thơ

Lại hoang phí… thời gian mòn mất…

 

Con nhớ mẹ

Nhớ đồng làng, nhớ vị hương cỏ mật

Dù xa quê hơn bốn chục năm rồi…

 

Ở đó!

Con thầm yêu một người

Và người ấy cũng yêu con chân thật

Tình yêu thuở học trò

Giống như hương cỏ mật

Lúc tươi – chẳng vị gì

Khi héo – càng thơm…

Chẳng biết bảo vệ tình yêu – chỉ giận với hờn

Vì những chuyện không đâu… mà tình yêu bay mất!

Để suốt đời… hình bóng dõi theo nhau ….

 

Mẹ ơi!

Con và mẹ giờ… hai thế giới

cách trở đôi đường!

Con vẫn tự dặn mình:

Sống là để yêu thương

Nhân ái, bao dung… như tấm lòng của mẹ!

 

Sơn Dương, ngày giỗ mẹ: 28.2.2010

 

Khất thực

 

Ông cháu dắt nhau đi

Lang thang trong đời chật

Những đôi mắt lần trong đôi mắt!

 

Cây gậy dắt con đường dài hơn bóng tối

Dắt hy vọng lạc về phố lẻ

Dắt ước mơ đi lạc phận người

Dắt hoàng hôn mò mẫm đến ban mai.

Lời cầu xin lấm bụi

Tiếng hát nghẹn môi

Cơn đói xô ngang chiều, phố vẫn dưng dửng phố

Dây đàn đứt

Hay lòng ta khóc nhỉ!

 

Đàn ơi! thổn thức những gì?

Nhói đau lòng cả người đi, người dừng!

Chữ nhân chật chội quá chừng

Chữ tình có rộng

Xin đừng

Bạc theo!

Em chỉ là…

 

Giữa biển lớn mênh mông

Em chỉ là hạt cát.

Giữa ao làng

Em là cánh bèo trôi.

Giữa trùng điệp vùng đồi.

Em chỉ là viên sỏi.

 

Còn khi ở bên nhau

Xin anh đừng hỏi

Dẫu là hạt cát, viên sỏi, cánh bèo trôi…

Em vẫn vô tư, hồn nhiên

hiến dâng đời ngọt ngào, thơm thảo

Dù ngấm đủ chát chua, cay đắng

Cả sự lặng im khi bão giông, mưa, nắng.

Em vẫn chỉ là

Hạt cát nhỏ nhoi thôi

Vẫn là viên sỏi

Vẫn cánh bèo trôi

Như lưỡi dao cau càng mài càng sắc.

Va đập với đời

Vẫn nguyên phẩm cách:

Đã yêu – đổ quán xiêu đình

Đã làm… vắt kiệt sức mình… còn ham!

 

Giây phút ấy

 

Đêm nay

Căn phòng cay đắng

Hạnh phúc ngày xưa… kỷ niệm trỗi bùng lên!

Anh

Người yêu em…

Phút chớp bể đầu tiên…

Bàn tay anh dịu dàng – tay mẹ

Vuốt đường cong trên cơ thể

Em run lên

Cơn ác tính vừa ập đến…

 

Chị Hằng nhí nhảnh kéo vầng trăng lên cao,

Khoác cho em “Vương miện’’

“Đây là phút giây em hạnh phúc nhất đời”!

Chiếc giường tre đồng hành kẽo kẹt

Chứng cho hạnh phúc con người…

 

Căn phòng chỉ còn em thôi

“Giây phút ấy” không chịu vào quên lãng

Hạnh phúc đầu đời

Chẳng cho con tim sao nhãng

Sự hiến dâng – sự ban phát đầu đời!

 

Chỉ nỗi buồn dai dẳng mãi khôn nguôi

Cứ đốt cháy thời gian… âm ỉ mãi

Ai có thể kéo thời gian trở lại?

“Phút giây” kia…

Lấp lánh…

Phía chân trời…!

 

NGUYỄN THỊ LAN THANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *