Chùm thơ Nguyễn Thị Hậu: Vẫn không có câu trả lời khả dĩ

Vanvn- “Giữa không gian tràn ngập mess, email và tin nhắn / những lời bâng quơ/ này em có nhớ…// Lặng lẽ như thế/ ra đi rồi trở về/ và ước ao/ được một lần/ bay ngược/ Về phía mùa thu…”.

TS Nguyễn Thị Hậu

Là một nhà sử học, Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu (Hậu khảo cổ) “lấn” sang văn xuôi khi trình làng những tập truyện ngắn, tản văn ấn tượng rồi lặng lẽ “bay ngược” sang thi ca. Vì sao là thơ? Phải chăng thơ như tình yêu vậy? “Làm gì để có thể quên anh?/ Trăm lần em tự hỏi/ Vẫn không có câu trả lời khả dĩ/ Thôi thì, làm gì để đỡ nhớ anh?/ Ngàn lần em tự hỏi/ Cũng không tìm ra đáp án”

 

BAY NGƯỢC

 

Vẫn chỉ là một chuyến bay đêm

một giờ bốn mươi lăm phút

thời gian như vô tận

 

Có tin nhắn nào đón

khi máy bay đáp xuống đường băng

mở điện thọai

Có dòng mess, có email nào chờ

ở nhà

khi laptop bật lên

 

Giữa không gian tràn ngập mess, email và tin nhắn

những lời bâng quơ

này em có nhớ…

 

Lặng lẽ như thế

ra đi rồi trở về

và ước ao

được một lần

bay ngược

Về phía mùa thu…

2010

 

TẠM ỨNG

 

Cha mẹ tạm ứng cho ta hình hài

Rồi về với đất

 

Cuộc đời tạm ứng cho ta số phận

Vay trả kiếp sau

Buổi chiều tạm ứng cho ta

Nhớ Bình minh

 

Cơn mưa tạm ứng cho ta

Buồn Giông bão

 

Ta tạm ứng cho nhau Tình yêu

Rồi truy lĩnh từ người khác

 

Trò chơi bội bạc.

2013

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG CHIẾC ÁO SƠ MI ĐÀN ÔNG

 

Em cứ mặc đi

Nếu muốn

Người đàn bà trong chiếc áo sơ mi đàn ông

 

Chiếc áo rộng trên thân mình em

mảnh mai

mềm mại

Che giấu những ngại ngùng

Che giấu những đam mê

Che giấu cả những vụng về

Của người đàn bà

Đã qua một thời say đắm

 

Em hãy mặc đi

Chiếc áo sơ mi đàn ông

Như một mảnh trời xanh

Phủ lên thân em

Dịu dàng

Nhói lòng anh

Đôi chân trần hoang hoải

 

Người đàn bà trong chiếc áo sơ mi đàn ông

Em biết không

Vẻ khêu gợi của em.

Anh không muốn ngay cả em nhìn thấy

 

Hãy cứ bên ngoài mạnh mẽ

Bên ngoài cứng cỏi

Bên ngoài như chiếc áo sơ mi đàn ông

Màu xanh, thô dày.

Đã sờn đôi chỗ

Chỉ để mình anh biết

Trong tấm áo kia

Em nhạy cảm dịu dàng

Em nồng nhiệt đắm say

 

Chỉ để mình anh biết

Em mong manh thế nào

Chỉ để mình anh

Biết

Gượng nhẹ

Em

Người đàn bà của anh

Trong chiếc áo sơ mi đàn ông

2013

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

 NÉT CHỮ

 

Anh và em chưa từng biết nét chữ của nhau

Từ khi quen ta chỉ trò chuyện bằng internet

Email nhắn nhe chat chit

Facebook sẻ chia bức xúc phản đối tán thành…

Những con chữ đều đặn, sạch sẽ, chỉn chu

Dù của anh hay em hay bất kỳ ai khác

Giống hệt nhau. Vì tất cả đều từ máy tính

 

Đôi lúc em tự hỏi

Có khi nào ta mong muốn biết

Nét chữ người yêu thế nào?

 

Rồi một lần

Anh nhận được mấy – chữ – của – em

Những con chữ đàn bà ba phần mềm mại

Cứng cỏi bảy phần – đời – đơn – chiếc

Anh đã làm điều chưa từng khi nhìn trên máy tính

Gọi thầm tên em.

2016

 

THÁNG BA

 

Tháng Ba

Sài Gòn nắng gắt mưa rào

Hà Nội vào cơn lạnh nàng Bân

Tờ lịch sang trang

Hoa gạo cháy đỏ chiều thung lũng

Một người lơ đãng

Lạc đến cô đơn

 

Tháng ba

Bưởi ra hoa

Hương ẩm mùi phố cổ

Có người vội vã quay lưng

Giã từ ký ức

2017

 

TÌM QUÊN

 

Làm gì để có thể quên anh?

Trăm lần em tự hỏi

Vẫn không có câu trả lời khả dĩ

Thôi thì, làm gì để đỡ nhớ anh?

Ngàn lần em tự hỏi

Cũng không tìm ra đáp án

 

Nhớ quên là chuyện thường tình

Sao em không thể

Để anh đi vào quá khứ

Triệu năm sau bụi thời gian lấp đầy ký ức

Em sẽ khai quật lại

Một thời khờ dại

Cả “tuổi thanh xuân” để dành nhớ một người

 

Mười năm mười năm mười năm

Nẻo xưa khuất, khúc huyền cầm đã ngưng…

2018

 

ANH VÀ EM, VÀ PARIS

 

Paris có gì lạ không em?

Mỗi lần em quay trở lại

Dường như Paris không khác

Chỉ có em thay đổi mỗi lần

 

Không phải em khám phá Paris

Mà Paris khám phá em, lạ lẫm

Dưới tán lá xanh mùa hạ

Em trở về tuổi đôi mươi

Thèm được cầm tay anh

Thèm nụ hôn của anh

Trong quán cà phê

Trên vỉa hè phố cũ

 

Không phải em khám phá Paris

Mà Paris làm em chợt hiểu

Em vẫn nhớ anh da diết

Người đàn ông cô đơn của em

 

Paris có gì lạ không em?

Anh đừng hỏi em nữa nhé

Nếu trong ta còn ước mơ ngày cũ

Hãy cùng nhau trở lại Paris dù chỉ một lần thôi…

2018

NGUYỄN THỊ HẬU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *