Chùm thơ Nguyễn Thị Hằng: Tình yêu nẩy mầm trong chốn lao lung

Vanvn- Như cát nhỏ/ trên đồi tuột dốc/ yêu thương trôi mãi không ngừng/ tình yêu nẩy mầm trong chốn lao lung/ theo cùng gió tìm về miền đất hứa/ cho thời gian xoa dịu, cho mặt trời trăn trở / cho cơn khát thèm nghiến chặt niềm đau

Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng ở Hà Tĩnh

Chuyến tàu hoàng hôn

 

Người đàn bà trên chuyến tàu hoàng hôn

đau đáu con tim

xác xơ từng mùa

khi ngày chẳng là ngày, đêm chẳng là đêm

 

Nỗi nhớ rơi từng vệt chảy dài

hạnh phúc chết chìm

người đàn bà không giữ nổi

vạt nắng cuối ngày lịm tắt

rơi vào bóng tối, buông thõng một bàn tay

 

Vũ khúc luân lạc

của những vì sao cuối ngày bạc phếch

nát đêm cuồng say

 

Vẫn là em

vẫn là em thôi

bão giông mòn vách núi

mở buốt mông lung tìm hít khí trời

 

Vẫn là em

vẫn là em thôi

giọt mưa chìm khuất nẻo

sương muộn nằm thao thức

 

Xin được đi

ngược chiều đồi cát lạnh

lùa ngón tay vào tận tim nhau

chỗ giăng ngang từng lớp hàng rào

vẫn có chổ cho tình yêu

dù giãn cách

 

Như cát nhỏ

trên đồi tuột dốc

yêu thương trôi mãi không ngừng

tình yêu nẩy mầm trong chốn lao lung

theo cùng gió tìm về miền đất hứa

cho thời gian xoa dịu, cho mặt trời trăn  trở

cho cơn khát thèm nghiến chặt niềm đau

 

Cầu cứu từng con phố

những vệt môi đen đeo bám linh hồn

ai gọi tên ai thảm thiết

xin được phục sinh với một bàn tay

hừng hực thở trên ngọn đồi nhân ái

người đàn bà van xin tim mình

tập tễnh quên

 

Cho mùa thu cứ mãi chênh vênh

Trên trán anh

có bóng em say ngủ.

 

Anh đi

 

Anh đi

trăng mới mười ba

Mười bảy

trăng già

tin nhạn mù tăm

 

Phòng đơn lạnh lẽo trăng rằm

Đốt mảnh hương trầm đọc lại bài thơ

 

Mực tươi

nét chữ chưa mờ

Anh đã xa bờ

để quạnh bến sông

 

Tím hoàng hôn tím thương mong

Còn chút tơ lòng biết gửi về ai.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Suy tư

 

Em lặng lẽ đi về phía hư vô

đêm thức muộn trầm tư trong kỷ niệm

ngày thấm thía hiện ra sau nước mắt

hờ hững nào bôi xóa dấu thời gian

 

Cây nến kia leo lét

mỗi sát na lụi tàn

thương cõi đời bao xa

bản nhạc lòng rưng rức lời ca

trăng lỡ thì lả lơi mặc cả

lối cũ đưa em qua thời con gái

sắc xuân mòn lút sâu mùa tiếc nuối

 

Sông cạn rồi

đá sỏi chạm lưng nhau

cạn mênh mông

man mác đậu mắt buồn

lẳng lặng tính giá một ngày hạnh phúc

cuộc đời này ai biết được bao nhiêu

 

Buổi triều dâng con nước phiêu diêu

em vội vã…hay cuộc đời vội vã

thời gian trôi

em vấp ngã

giữa cuộc đời vội vã

cát bụi nào nhung nhớ thế gian cười.

 

Khao khát

 

Khi sự khát khao dám nói nên lời

Thì sức lực tình yêu đã mỏi

Những cuộc yêu làm em đau nhói

Là những đam mê

chỉ còn có thể ở ngôn từ.

 

Người đàn bà

 

Người đàn bà

không nến đỏ hoa hồng

sinh nhật lặng trôi

 

Tà áo vu qui

mang hình hài cánh phù dung

rụng xuống

phía sau thời thiếu nữ

 

Bên trời

mảnh trăng khuyết

hao gầy nửa mảnh chanh vắt kiệt

người đàn bà ngồi

lơ lửng dòng trôi

sóng tiếp sóng xô chới với

 

Mười hai bến nước

đục – trong phận đời

cuộc người dâu bể mênh mông

khao khát men lửa hồng

người đàn bà chợt nhớ

ngày sinh gửi hư không.

 

NGUYỄN THỊ HẰNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.