Chùm thơ Nguyễn Thị Hằng: Thương nhớ bây giờ thương nhớ xưa

Vanvn- Nếu một ngày tóc không xanh nữa/ Tiếng thời gian chạm cõi mênh mông/ Gom bao thương nhớ soi màu tóc/ Đá sỏi nằm im với nghìn trùng// Cái buổi mưa về, trời thiếu nắng/ Lỡ tay để bóng vỡ tan mùa/ Hồn thôi bỏ mặc linh lang sóng/ Thương nhớ bây giờ thương nhớ xưa

Nhà thơ Nguyễn Thị  Hằng ở Hà Tĩnh

KHI EM TRÔNG THẤY ANH

 

Hãy bảo em cách diễn đạt bằng thơ

Khi em chợt trông thấy anh trước mắt

Cảm xúc ứa tràn trên đôi môi mặn chát

Em mỉm cười mà giọt rơi long lanh

 

Khi em trông thấy anh

Tình thương ở đâu hàng hàng lớp lớp

Giữa nắng oi mưa kéo về đột ngột

Chưa hôn em

sao anh lại rất run

 

Anh, người đàn ông có vẻ đẹp núi rừng

Như tùng bách

giữa gió dông mưa bão

Một hồn thơ ướp hương dã thảo

Lòng rạng ngời

như đêm trăng thanh

 

Hiển thị trước em là sự chân thành

Biểu tượng của tình yêu cao nhã

Mình yêu nhau chưa từng mặc cả

Em vui mừng khi em trông thấy anh.

 

CHƠI VƠI

 

Em chỉ là nàng thơ

Mắt đen đồng quê lạ

Anh thả nắng trong mơ

Thơ em ươm màu lá

 

Lúa đang thì con gái

Mùa thiếu phụ hững hờ

Để xuân chưa trở lại

Tình chỉ là giấc mơ

 

Em chỉ là nàng thơ

Sông xưa lở đôi bờ

Chiều hồng lên đôi má

Thơ cũng chỉ là thơ

 

Nỗi buồn nào quạnh quẽ

Cho hương cốm nhạt mùi

Trái non rơi thật khẽ

Trên đôi tay chơi vơi…

 

PHÙ DU

 

Con trăng nằm ngủ thoắt trôi

Ghé đề lên vạt áo lời trăm năm

Em về lũng nhớ tràn sông

Sầu non vội hái tim nồng vỡ đôi

 

Cát hồn hoang mạc bay hơi

Mùa thoa nắng hạ trên môi mặn lòng

Buồn em tay có tay không

Mũi tên tình bắn đã cùng đường bay

 

Nụ yêu hương nở cõi ngoài

Trái tim du tử thở dài chơi vơi

Thiếu hơi nhau giọt ngùi ngùi

Câu thơ xuất huyết đỏ trời cuồng sinh

 

Xa nhau thừa thãi điêu linh

Giờ mơ hay tỉnh chỉ mình em hay

Thuyền trăng lạc bến đêm nay

Thuyền em gỗ mục khoang dài tương tư

 

Bốn mùa gió mở hoang vu

Thương hồn mưa cạn bóng mù trăng buông

Ôm cơn mưa đắng mà buồn

Thấy bông mây lãng trôi trong muộn mằn

 

Bây giờ tiến thoát lưỡng nan

Trở mình không  kịp ta ràng buộc  nhau

Cho bầy Ô thước khóc đau

Cầu bao nhiêu nhịp nặng sầu bấy nhiêu…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

DỊ ỨNG XUÂN

 

Em lóng ngóng, rụt rè, mở mắt nhìn mùa xuân rơi xuống

Mặc chiếc áo hồng

Em thả vào hồn anh con yêu tinh mang tên thương nhớ

Em vấn tóc, đốt hương thơm ngày mới

Thắt búi mây trời lòn ngấn cổ cao

 

Chiếc răng khôn nằm đó từ lâu

Chờ cắn sợi tơ, mùi nắng nghiêng xiêu hồn mục

Dấu bụi mòn hôn phút thương đau

Nhuộm đầy hồn man thảo

 

Xuân đỏ hết cả mùa

em dị ứng

Trái tim đầy thương nhớ

Yêu từng hơi thở

Luống cuống tay chân

Lời tỏ tình em nghe đến ngàn lần

Mà hương vị sắc mầu vẫn luôn mới lạ

 

Thể xác đâu gần, câu thơ chung chạ

Đắm đuối trăng sao, hoa cỏ dậy tình

Thương nhớ à…

Em – nắng hồng, tơ bạc, hương trinh

Hồi sinh trong anh khát vọng được yêu

Ta ngã vào nhau vòng tay quyến luyến

 

Con sâu nhỏ còn nằm trong tổ kén

Bướm bay rồi… xuân dị ứng với em.

 

DỰ CẢM

 

Thời gian cắt cho mòn viên đá lạnh

Ly cà phê  sóng sánh đẫm hương buồn

Cái muỗng khuấy đường giờ khuấy bão hư vô

Vị và màu

không lắng đọng yêu thương

 

Nặng trĩu trong tâm lớp lớp sương sa

Ta hiểu được sức mạnh của đức tin

Chân tâm kia làm gì có cát bụi

Tịnh độ vườn đời cho bao kiếp phù sinh

 

Giữa ngàn muôn tiếng thở dài bất lực

Ta cảm thấu sự gia hộ diệu kỳ

Như nhánh cỏ già không biết tuổi

Mở lòng

mặc niệm

rũ sân si.

 

TƠ VƯƠNG

 

Nhọc nhằn gieo từng ký tự

Chẳng mong vụ mùa bội thu

Người đàn bà mộng du

Mở cửa cho những con chữ sổ lồng

 

Đêm tình tự

Những khung cửa mầu xanh

Những giàn hoa tím

Những cồn cào nông nổi

Những trở trăn khao khát tự do

 

Người đàn ông không tuổi

Thuần khiết như cây trái vườn nhà

Không quá  khứ

Không tương lai

Ung dung độc ẩm dưới trăng ngàn

 

Rao bán thời gian

Trên cánh đồng chữ nghĩa

Vui buồn hoan ca

Không phải  đeo mặt nạ

 

Người đàn ông và người đàn bà

Gặp nhau trong trò chơi đặc biệt

Thú vị, sòng phẳng

Tơ vương một đời mà chẳng hết lòng nhau.

 

NẾU MỘT NGÀY

 

Nếu một ngày tóc không xanh nữa

Tiếng thời gian chạm cõi mênh mông

Gom bao thương nhớ soi màu tóc

Đá sỏi nằm im với nghìn trùng

 

Cái buổi mưa về, trời thiếu nắng

Lỡ tay để bóng vỡ tan mùa

Hồn thôi bỏ mặc linh lang sóng

Thương nhớ bây giờ thương nhớ xưa

 

Một vùng tâm sự trải sơn khê

Rơi giữa chiều buông ngại lối về

Một ngày thương nhớ mưa không tạnh

Ai níu lòng ai giữa giấc mê

 

Làm sao có được mùa thu cũ

Ta với người chung một hẹn hò

Nửa đời xa lạ mà sao nhớ

Bao giờ mới cạn một dòng thơ

 

Mới hay xa thế nên buồn thế

Còn một chốn nào để yêu nhau

Anh ơi bao giờ ngày tận thế

Lá hát bài ca đã tím màu

 

Khúc hát lưng chừng ý lả lơi

Hạt mưa cuống quýt  dấu chân người

Tình run trên nhánh cây chiều muộn

Vết sướt con tim máu đỏ tươi.

 

NGUYỄN THỊ  HẰNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *