Chùm thơ Nguyễn Tấn On: Soi trần gian sau một cơn giông

Vanvn- Sinh quán Quảng Ngãi, hiện sống tại thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, nhà thơ Nguyễn Tấn On đã xuất bản những tập thơ: Thơ tặng người, Phượng xưa, Hồn quê, Chuông gió, Vũng nhớ, Thoát nắng, 99 bài lục bát và đã được nhận một số giải thưởng văn học của Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Lang Bian,…

Thơ như người thơ Nguyễn Tấn On hiền lành, nhẹ nhàng, nghĩa tình và sâu lắng. Nhưng khi xúc cảm bùng cháy, ông có những tứ thơ và câu thơ vượt ngưỡng đầy ám ảnh: “Có con chim nào ngủ muộn/ Vỗ cánh buồn cuối một đêm đông/ Có mặt trời nào thức dậy/ Soi trần gian sau một cơn giông/ Và lòng ta/ Từng cơn bão rớt/ Bao nộ cuồng/ Thách đố giữa trùng khơi”

Nhà thơ Nguyễn Tấn On

NGÕ HOA QUỲ

 

Ngõ hoa vàng mấy độ

Áo bay sương mỏng tan

Mặt trời vừa chạm phố

Lung linh đám quỳ vàng

 

Tiếng chim về mỗi sáng

Hót líu lo cuộc ngày

Tinh khôi tà áo trắng

Vương vấn hạt cỏ may

 

Đi lễ về qua ngõ

Vàng tơ vương trời đông

Theo sau em vạt nắng

Gió thơm trao nụ hồng

 

Ngõ hoa vàng mấy độ

Rực mùa hoa dã quỳ

Ngõ hoa vàng nở rộ

Dã quỳ màu vu quy

 

MÙA ĐÔNG DI LINH

 

Ở đây xem chừng không lạnh

Nắng sương bừng hương quỳ vàng

Bên đường ngôi nhà tim tím

Tiếng đàn bổng trầm thênh thang

 

Hẹn hoài, nay về thăm bạn

Đỏ mùa rớt hột cà phê

Chiếc gùi nhấp nhô nốt nhạc

Cô gái hái chè mải mê

 

Thương mùa nắng đi chầm chậm

Thương ai qua ngõ vườn xinh

Thương bạn mấy lần trở gió

Mùa đông thị trấn Di linh

 

NGUN NGÚT DÃ QUỲ – MƯA

 

Trời xanh xanh

vàng vàng lay – đồi dốc

sương mờ mờ

lội qua con suối vui

 

gió nhè nhẹ

chạm khăn choàng lành lạnh

mưa nghiêng nghiêng

rạo rực núi dã quỳ

 

em nho nhỏ

gầy gầy vai – xuống phố

chiếc dù hoa

xõa từng sợi tóc thơm

 

ta lật đật

Leo xe về thăm núi

ì ạch trườn

ngun ngút dã quỳ mưa

 

NGƯỜI VẼ MÙA THU

 

Người đàn bà quên gương lược

để tóc tự tình mưa gió vui

đưa tay viết lên khuông nhạc

vẽ mùa thu cầm nắm được âm thanh

chạm đến tâm can

nỗi lòng xao động

 

Mùa thu về đâu?

không có lá vàng

chỉ có đàn kiến tha những sợi tơ mùa

qua ngã tư, ngã năm vừa lắp đèn xanh, đèn đỏ

về đồi cao làm tổ, chờ đông về ấp ủ tình yêu

những khu phố không còn giăng dây – cách ly – chống dịch.

những hủ tro, cốt tẫn liệm

bằng ký ức sẻ chia

bằng tiếc thương

trân trọng

 

Mặt trời lên

người đàn bà vẽ mùa thu

bằng âm thanh

bằnh ký tự

bằng nhịp thở

hồi sinh

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

BÃO KHUYA

 

Có con chim nào ngủ muộn

Vỗ cánh buồn cuối một đêm đông

Có mặt trời nào thức dậy

Soi trần gian sau một cơn giông

Và lòng ta

Từng cơn bão rớt

Bao nộ cuồng

Thách đố giữa trùng khơi

 

Xin lỗi đôi vừng nhật nguyệt

Đôi hàng cây hò hẹn đợi trăng thề

Xin cảm ơn, sợi chỉ đường kim

Người về khâu vá

Hơn nữa đời người

Cơn bão xé – về khuya

Cúi đầu tạ ơn

Núi Thái sơn vời vợi

Nước trong nguồn

Về biển cả xót xa

Để có mặt trời kia thức dậy

Soi trần gian

Sau một cơn giông.

 

CHÂN DUNG  – NÚI

 

Bao giờ em qua phố huyện

Về thăm lãng tử làm thơ

Xóm nghèo vùng quê xứ núi

Đường cong cần rượu vàng mơ

 

Thật thà trong từng hơi thở

Cuộc ngày bóng khói à ơi

Xó rừng gió ngâm thơ núi

Phiêu phiêu lá chạm thành lời

 

Đàn trâu về buông gõ núi

Huơ sừng rảy nắng hoàng hôn

Thiền sư trọc đồi bát úp

Ngày đêm thân xác nhập hồn

 

Núi cao đứng nhìn thác chảy

Mưa tuôn tưới núi ào ào

Giòng thơ biết đâu cao thấp

Mở lòng xin bắt tay chào.

 

VÀ TÔI MẮC NỢ

 

Gió mưa mắc nợ

Những người gánh mùa

Dưới mưa lầm lũi

Gánh rau đi về

 

Bất chợt bão dông

Mất mùa xô ngã

Bất chợt mưa đá

Bầm dập rau hoa

Bất chợt xót xa

Đầm đìa sương muối

Bất chợt ối thiu

Trở mùa mất giá

 

Giấc mơ mắc nợ

Con đường rau hoa

Những bước chân qua

Nẩy mầm hạnh phúc

 

Và tôi mắc nợ

Một bản trường ca

Trong đất có muối

Mồ hôi nhân dân

Tháng năm chuyên cần

Hoàng hôn sấp ngửa

Vẫn vác mặt trời

Trên vai giữ lửa

 

CHIẾC LÁ VỪA BAY

 

Đêm bầu trời có lắm lắm vì sao

Có một ngôi sao mà tôi yêu quý

Rớt vào giấc chiêm bao

 

Lấp lánh tình yêu nguyên thủy

Giữa mùa – rêu phong – kín nguyệt

Có nhiều tiếng động lao xao

 

Trong cuộc người điểm tô tròn khuyết

Mới gặp thôi đã thố lộ – yêu nhau

Biển luôn tạo ra sóng – tôi thì nhớ em

 

Rừng muốn xanh – tự rừng thay áo

Đâu phải chờ đến mùa thu

 

Hạnh phúc của em

hơn ngàn lần nỗi buồn của tôi thành sẹo

Làm sao em biết được

Nỗi cô đơn tận cùng

Của chiếc lá

vừa bay

 

MỜI EM LÊN ĐỒI CỎ MƯỢT

 

Ở đây rừng thơm hoa dại

Ấm nồng bởi những đồi thông

Cúc quỳ vàng ươm kỷ niệm

Nắng lạnh cho má thêm hồng

 

Có những chiều xô nắng xuống

Hồ lăn tăn sóng buồn buồn

Bâng khuâng chuông nhà thờ đổ

Chầm chậm nhìn hoàng hôn buông

 

Mùa đông cỏ hồng chờ đợi

Cởi dép mời em lên đồi

Êm đềm bước trên cỏ mượt

Lỡ chân té ngã có đôi

 

Mùa đông xem chừng sắp hết

Hàng đào bứt lá rụng đau

Bên kia rừng thông gió hú

Bầy chim se sẻ gọi nhau

 

Mỗi năm tôi về đúng hẹn

Chờ em mòn mỏi tiếng giày

Chờ em núi gầy hơn trước

Em không về, tôi – lại – đi.

 

NGUYỄN TẤN ON

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.