Chùm thơ Nguyễn Nhật Huy

Vanvn- Nguyễn Nhật Huy sinh ngày 18.6.1987 tại Thái Nguyên, từng du học ở Đài Loan, hiện là giảng viên Khoa Ngữ văn Trường ĐHSP Thái Nguyên, đã xuất bản tập thơ Sân bay (2022), được nhận một số giải thưởng văn học, trong đó có Giải Thanh thiếu niên bình chọn trong Cuộc thi Văn học dành cho người nhập cư tại Đài Loan 2018-2019.

Với một tư duy thơ và cách trình hiện khác biệt so với truyền thống và ngay cả ở một số người trẻ thế hệ mình, Nguyễn Nhật Huy đang tự tin mở con đường riêng đầy hứa hẹn đi vào thế giới sáng tạo thi ca vừa gần gũi vừa hiện đại vừa chênh chao chẳng dễ xuôi dòng: “Rất tiếc chiếc điện thoại của tôi không có linh hồn/ nhưng bộ nhớ của nó đủ làm một bài thơ tuyệt tác/ Những kí ức luôn được lặp lại một cách nào đó trong sự tạo hình của sáng tối/ cả những nỗi buồn khi tìm tên một cô gái không còn trong danh sách bạn bè” (PH).

Nhà thơ trẻ Nguyễn Nhật Huy

SÂN BAY

 

Anh có một điểm đợi trên những đám mây

Anh xếp hàng nhận diện mình

nơi ngờ vực cả sự tồn tại

 

Anh bay qua những đường biên tưởng tượng

Nơi thù ghét

Nơi thân thuộc

Nơi họ định nghĩa anh

cho đến khi bay qua những đám mây

 

Không còn nơi trú ẩn nào trong ánh sáng

Không còn một ý nghĩa nào

ngoài tiếng động cơ

và sự im lặng vo ve

một chặng đường bay trống rỗng

 

Anh lại hạ cánh ở một đường biên

nơi tưởng tượng ra mình

cho đến lần bay sắp tới.

 

ĐIỆN THOẠI

 

Rất tiếc chiếc điện thoại của tôi không có linh hồn

nhưng bộ nhớ của nó đủ làm một bài thơ tuyệt tác

Những kí ức luôn được lặp lại một cách nào đó trong sự tạo hình của sáng tối

cả những nỗi buồn khi tìm tên một cô gái không còn trong danh sách bạn bè

 

Nó giàu kỉ niệm hơn cả nhà thơ

chỉ tiếc nó không có linh hồn

Có một sự nhầm lẫn nào đó khi đêm ánh sáng lóe lên từ màn hình

linh hồn mình từ lâu nằm sau vỏ nhựa

cựa quậy thành từng chữ

còn cơ thể mình thì đầy những vết bầm mã vạch

 

Tôi vẫn yêu chiếc điện thoại như điều bí mật nhất của mình

dù nó đã nuốt mất linh hồn

và rất nhiều kỉ niệm

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

TIẾNG SẤM

 

Tiếng sấm không rõ từ nơi nào sau những đám mây

Mơ hồ sợ

Chờ đợi điều gì những tiếng đập cửa thờ ơ của gió

Sẽ có một cơn giông chạy qua mình

Tôi đếm những con chim đậu sau mái hiên

Tiếng sấm khan

run run chạy trong mắt

Một chiều được bưng bê từ ngày cũ

trong tiếng sấm ầm ì

Qua đường chớp lóe lên bất tận

thấy mình rõ hơn trong khoảnh khắc sợ hãi

những cơn giông chạy qua đời

những đôi môi tan mất

 

thế giới trong bàn tay bé nhỏ nước mắt

mưa long đong chảy

Bước ra ngoài hiên một chiều đập cửa

Khẽ mỉm cười giọt nước lặng không

 

VỀ KHÔNG

 

Cái bóng

vướng vào nhau

trong những giây cạn kiệt

Anh vắt một bón

sen tàn

Đang bay

Trong buổi chiều va đập

Phố bụi

Mây bụi

Nước bụi

Một màn mắt đi lang thang

Trong khô cạn

Sau những vũng lầy đang úa

Hỏi những cái chết

đi đâu

Vàng mã đi đâu

Hương khói đi đâu

Vắt buồn trí nhớ

Anh “về không”

một chiều gió vỡ

Trong sen

 

VỤN

 

Chiều ùa về

Bóng Anh bay trên mái nhà mùa đông

Như muốn bung ra khỏi thành phố

Con đường

vụn vặt

Nằm

Rát mình trong bụi bặm

 

Lăn qua mảnh nhọn tiếng cười

Chẳng nhớ từ thế kỉ nào

Bào mòn chúng ta

Vụn đi

Thành cát

Huyễn hoặc

Lâu đài

Ánh gươm máu ứa

 

Trên những đám mây

Vụn vỡ

Những hình hài chẳng còn tên

 

NGUYỄN NHẬT HUY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.