Chùm thơ Nguyên Hậu: Miền nhan sắc ta mười năm hò hẹn

Vanvn- “Em thường ví thị trấn mình như ly café/ những cựa mình ấm nồng qua thủy tinh thấy rõ/ những con phố chưa đủ dài vẫn thênh thang gió/ ga xép độc hành như em-nhấp-ngụm-cô-đơn”. Cái thị trấn ấy chính là La Hai, phố núi nhỏ nhắn mù sương đi vào thơ nhạc của huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên. Đó cũng là miền nhan sắc nổi tiếng “Gái La Hai/ Trai Đồng Cọ” mà nhà thơ trẻ Nguyên Hậu gắn bó, chia xa rồi trở về: “Miền nhan sắc ta mười năm hò hẹn/ Long Châu, Long Thăng, Cầu Mới, Long Hà/ Những bãi bồi sông tràn lũ mùa qua/ Hồn lau lách trăm năm về bến cũ”…

Nhà thơ Nguyên Hậu

Phố gánh trên vai cuộc hẹn với sương mù

 

Thôi chào nhé phố mù sương tháng Chạp

Mai ta qua sông Cái vẫn lững lờ

Lối nào rêu ga xép cũ đơn sơ

Cầu ngọc bích soi mình cùng mặc khách

 

Phố giai nhân tháng Tư còn ẩm lạnh

Sương mây trôi hư ảnh mộng bên đời

Ngược gió tan trường nữ sinh Lê Lợi

Gói ánh nhìn thăm thẳm về đâu

 

Miền nhan sắc ta mười năm hò hẹn

Long Châu, Long Thăng, Cầu Mới, Long Hà

Những bãi bồi sông tràn lũ mùa qua

Hồn lau lách trăm năm về bến cũ

 

Ta nhấp vị café bên sân ga lữ thứ

Phố gánh trên vai cuộc hẹn với sương mù

Độc ẩm đêm nay mai rời gót lãng du

Thôi chào nhé phố mù sương tháng Chạp!

 

Thị trấn ly café

 

Em thường ví thị trấn mình như ly café

những cựa mình ấm nồng qua thủy tinh thấy rõ

những con phố chưa đủ dài vẫn thênh thang gió

ga xép độc hành như em-nhấp-ngụm-cô-đơn

 

Những toa tàu trôi trong sương khói

trên ban công chim sẻ cứ bay về

ly café  ban mai thơm bụi nước

đắng ngọt vui buồn, người giữa thực- mơ

 

Ở đâu đó vẫn nhọc nhằn buổi sớm

một người điên còn thong thả đi tìm

ký ức không còn đậu lại ở nơi tim

đành rong ruổi suốt bốn mùa tìm lá

 

ly café phảng phất mùi rất lạ

những giọt đời đọng lại trên môi

người lữ hành không nỡ nào uống cạn

tít tắp quê nhà còn quá xa xôi

 

Anh có thể chẳng tin những điều kỳ diệu

một sớm mai bình dị bên đời

đi qua tuổi rồi để thấy mình còn trẻ

ký ức êm đềm sóng sánh giọt rơi rơi.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Khúc ru ngày cũ

 

Đừng hát lời của gió

Khi trời còn heo may

Em dỗi hờn như cỏ

Ngược theo cánh chim gầy

 

Người quê từ lưu lạc

Đêm nằm mơ bóng mây

Nỗi cố hương như khói

Vờn qua tháng năm dài

 

Khúc ru ngày sắp cạn

Chén rượu mời cay cay

Cố nhân mờ xa lắc

Còn ta trong tháng ngày

 

Đừng hát lời của gió

Khi trời còn heo may

Vọng dư âm đã cũ

Còn ta với hao gầy

 

Chênh chao ta đội nón đời

 

Sao không úp mặt vào sông

Để nghe trăn trở đáy dòng phù sa

Vắt nghiêng nghiêng sợi khói nhà

Để nghe trời đổ tím qua mấy tầng

 

Trả người câu hát phù vân

Để riêng ta gói mấy lần ngẩn ngơ

Tóc hương gửi gió hững hờ

Trót đa mang lại nhận về đa mang…

 

Mấy mùa hẹn ước đã sang

Chỉ còn sắc cỏ dịu dàng mà thôi

Nhịp câu lục bát vỡ rồi

Chênh chao ta đội nón đời bước đi.

 

Chạm đông

 

Sáng nay về qua ngõ

Đã nghe sương nghìn trùng

Quế hương nhà bung nụ

Vành môi nào lạnh run

 

Thương quê mùa lưu lạc

Chạm đông đã rét gầy

Người đi mù cánh nhạn

Ngàn năm mây trắng bay

 

Ai đốt mùa đông cũ

Chiều nay khói lên đầy

Khúc ru mùa giáp hạt

À ơi, à ơi say…

 

Sáng nay về qua ngõ

Chớm đông đã rét gầy

Người quê còn lạc phố

Mắt đông vời vợi cay.

 

NGUYÊN HẬU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *