Chùm thơ Nguyễn Đức Phú Thọ: Những đứa trẻ, túa ra từ đêm

Vanvn- Ngước nhìn lên/ bao cành lá ngủ mơ u uẩn/ vầng trăng chìm giữa nhạt nhòa/ gió rền rĩ trong muôn tán lá/ đêm lạ lùng/ nghiêng// Những đứa trẻ, túa ra từ đêm/ chúng chạy nhảy thành một vòng tròn/ chúng chạy nhảy xuyên qua đám cỏ/ đôi mắt sâu như những ngọn gió

Nhà thơ Nguyễn Đức Phú Thọ ở An Giang

Vỡ

 

Gió tước hết những chiếc lá bạc màu

Mùa thu trả về im lặng

 

Vườn đêm qua một cơn mưa lắng

Hạt chồi tách hương

 

Dòng sông rẽ đôi giữa cung đường

Cỏ ri ri tiếng dế

 

Giọt nắng đầu tiên đã vỡ

Trên mắt người ngủ mê

 

Khẽ

(Cho N.)

 

Những quả trám khẽ rụng đầy

mùa thu khẽ vén lại sắc màu

trên nhành lá

giọt sương trả đêm

những thanh âm lạ

trong ta về bát ngát mùa

 

Khẽ thôi nào

đã nắng, gió, mưa

mùa chấp chới những miền xa lắc

giọt phai phôi

tràn vương giọt mật

nhón chân qua

lòng thoáng rối bời

 

Khẽ thôi nào

còn lại chút gì?

từng phím gió hát lời phiêu lãng

cầm tay đêm bước qua vùng mây trắng

sẽ thấy mình là sắc trắng

bình yên

 

Khẽ thôi nào

hỡi cỏ xanh nguyên

chiều xa ướt

phố vàng

hoe nắng

những nỗi đau dịu dàng rất thật

có theo ta về đến cuối đường?

 

Khẽ thôi nào

chút ấm còn vương…

 

Đốm sáng

Ở nghĩa trang thai nhi

 

Không dưng bỗng dừng lại chốn này

con đường đất

những mắt lửa nhập nhòe

mùi cỏ đêm ngây dại

 

Ngước nhìn lên

bao cành lá ngủ mơ u uẩn

vầng trăng chìm giữa nhạt nhòa

gió rền rĩ trong muôn tán lá

đêm lạ lùng

nghiêng

 

Những đứa trẻ, túa ra từ đêm

chúng chạy nhảy thành một vòng tròn

chúng chạy nhảy xuyên qua đám cỏ

đôi mắt sâu như những ngọn gió

 

Chúng

nhìn tôi

 

Những đứa trẻ không được chào đời

trên bãi đất nhô lên lạnh lẽo

trên gương mặt héo

trên đoạn đường về đến nghĩa trang

 

Chúng

hóa thành những đốm sáng

lang thang…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy ở Đồng Nai

Bông cúc đỏ

Ở nơi này không có vui

em chỉ biết nhìn ta thật khẽ

buồn như đám sương mù

buồn như chiều, đã cũ

chưa đi

 

một niềm tin như bông cúc đỏ

cánh đồng mùa thu tràn ngập chân trời

trên tận cùng những điều lãng mạn

sẽ lại trở về nơi mặt đất

đau thương

 

em đừng khóc

dẫu bàn chân đủ vừa buổi mệt

dẫu bàn tay chờ đợi mỏi rời

dẫu bình yên – không là một điều gì cả

 

em đừng khóc

hãy tin vào sỏi đá

hãy ngước nhìn về phía ban mai

 

ở nơi này,

ta đã sống rất dài

thế kỷ cô đơn

nỗi đời quẩn chật

những thời gian đánh mất

 

em đừng khóc

vì còn ta ở đó

cuối cánh đồng, và

bông cúc đỏ

niềm tin…

 

Đôi mắt cánh đồng

 

Những xao xác còn giữ trên tay

tôi thả xuống dòng sông

một niềm chờ đợi

chảy băng băng qua đôi mắt cánh đồng

mùa thu vắt ngang chiếc cầu nhỏ

mưa chìm bến sông

 

Đoàn người chăn ước mơ

không còn ở đó

bầy ngỗng nhìn nhau, ngơ ngác buổi chiều

những cánh vũ đầy trời

chuyện người xưa ngủ im, trang sách

vạt khói đồng nương gió

tỏa mênh mông

 

Vùi vào tro

dấu chân xưa, vết bùn non,

sùi sần, những thân cây

chứng tích thời gian

đường cày lầm lũi trôi, gánh về mùa sương giá

gánh về hạt gạo ngày mưa dầm, tháng hạn

ngày cha về tóc bạc trắng

như sương

 

Cây đước đắm mình, giữ dòng trôi

thời gian bơi trên đuôi mắt người

mẹ tôi về cùng với cỏ cây

xanh tình yêu

năm tháng…

chỗ mẹ xưa hoa sứ gầy lên mắt

chỗ tôi ngồi

mây khói quẩn quanh bay

 

Biết tìm đâu

lòng vọng những mong manh

không thể nói với người

đất có lời của đất

sự lặng im, hay một tiếng nói khác

về miền tuổi thơ chân trời

xa ngút

những ban mai

 

Chiều nay

bên chiếc cầu nhỏ

những xao xác mơ hồ, không còn giữ trên tay

tôi ngắm nhìn dòng sông

bằng nỗi niềm chờ đợi

chảy băng băng qua đôi mắt cánh đồng…

 

NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *