Chùm thơ Nguyễn Thị Việt Nga: Trước mênh mông thấy sợ cả tiếng mình

Vanvn- Ngày mẹ mất, con nhìn sông mà khóc/ Trước mênh mông thấy sợ cả tiếng mình/ Ngày nhớ mẹ sông lặng im an ủi/ Tiếng cuốc nào thảng thốt phía trăng xanh

Nhà thơ Nguyễn Thị Việt Nga ở Hải Dương

Hoa vàng trở lại

 

Hoa vàng đã trở về đây

Ta thương ta suốt tháng ngày ngóng trông

Hoa vàng rải nắng vào đông

Rưng rưng một vết son hồng xưa xa

Vừa bình minh đã chiều tà

Hoa vàng trở lại… mà ta khác rồi

 

Viết trong đêm

 

Ta là đêm, đêm là ta

Sao mờ mịt thế những xa những gần

Thèm nghe một tiếng chuông ngân

Thèm vành trăng mảnh trong ngần đáy sông

Đông là ta, ta là đông

Lạnh như cái thuở hoa hồng chưa gai

Ai là ta? Ta là ai?

Rêu phong phủ những đền đài trong tim

Hư không những thứ kiếm tìm

Đường hoa mà lắm nổi chìm lênh đênh

Ai lên thác, ai xuống ghềnh?

Ai vui, ai nỗi buồn tênh ngậm ngùi?

Đêm ơi! Đêm ơi! Đêm ơi

Bàn tay thì trắng phận người lại đen

Đêm che hết những ưu phiền

Lặng thinh cả những sang hèn ngọt cay

Rồi ra ríu rít ban ngày

Lại xanh đỏ với vơi đầy nắng mưa

Lại thêm thiếu, lại thêm thừa

Lời điêu thì ngọt lời chua thật thà

Ta là đêm, đêm là ta

Lặng im mà ngẫm những xa xót đời

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Sinh nhật mẹ

 

Con vẫn mua hoa mẹ ạ

Dẫu rằng mẹ đã xa xôi

Sinh nhật mà không thêm tuổi

Dẫu rằng năm tháng thêm vơi

 

Sinh nhật mà không thắp nến

Chỉ khói hương bay âm thầm

Con tựa vào mùa đông khóc

Nghe đời biến động nghìn năm

 

Con tựa vào mùa đông khóc

Tủi thân ngày tháng bơ vơ

Mẹ ơi có nghe con gọi?

Ngoài thềm trăng vỡ làm tư…

 

Với mẹ

 

Đường đang chênh vênh

Một mình con bước

Quá nhiều bất trắc

Cho mỗi kiếp người

Thèm lời ru à ơi

Cái thuở trong lòng mẹ

Lá xanh ngày xưa đã úa

Con gạt nước mắt đi qua những gập ghềnh

Còn biết bao lênh đênh

Còn biết bao lận đận

Mẹ ở cuối trời mây trắng

Có thấy con không?

Có thấy con thả xuống sông những viển vông

Ngồi nghe sóng hát

Sóng hát rằng đời người như gió thoảng

Chớp mắt thôi…

Đã cuối bãi đầu ghềnh…

Chớp mắt thôi…

Đã sương khói mong manh

Hai tay trắng lại về hai tay trắng

Sóng hát rằng đời người như ngấn nắng

Vừa lung linh đã vội vã nhạt màu

Sóng hát rằng chẳng có gì vĩnh viễn, kể cả những nỗi đau

Cả thất vọng, buồn lo và hạnh phúc

Sóng hát rằng chẳng có gì mặn như nước mắt

Chẳng có gì đáng tin hơn những lời chẳng nói ra

Chẳng có gì gần cũng chẳng có gì xa

Mở trái tim ra, tìm ai rồi cũng gặp

 

Ngày mẹ mất, con nhìn sông mà khóc

Trước mênh mông thấy sợ cả tiếng mình

Ngày nhớ mẹ sông lặng im an ủi

Tiếng cuốc nào thảng thốt phía trăng xanh

Con một mình đi giữa những chênh vênh

Không thể biết ngày mai rồi sao nữa

Nhưng mẹ ạ, hoa vẫn hồng rực rỡ

Trước hiên nhà nắng vẫn lấp lánh soi

Con vẫn đón bình minh bằng những nụ cười

Và bước tiếp…

Mẹ ở cuối trời mây trắng

Có thấy con không?

Có thấy con đang nói cùng sông

Nếu chỉ là hạt nước

Cũng phải là hạt nước tinh khiết nhất!

Nếu phải gục đầu vào sông mà khóc

Cũng là khóc cho những thương yêu không nói được bằng lời

Nếu một mai chứng kiến lá rơi

Sẽ nhìn thấy chồi non sắp nhú

Nếu phải bước giữa ngổn ngang mảnh vỡ

Thì tin yêu hãy giữ cho lành

Mặc kệ chênh vênh

Mặc kệ mùa đông buốt giá

Con vẫn đi về phía hoa đào nở

Và trong tim vẫn thắp một mặt trời!

 

Tháng Tám

 

Tháng bảy lê thê như một tiếng thở dài

Rồi cũng qua mẹ ạ!

Mỗi chiều về con lại nhìn ô cửa

Cứ ước ngày xưa, có dáng mẹ ra vào

Nếu nhà mình còn mẹ chắc chắn sẽ rất vui

Dù nắng, dù mưa, dù mùa nào đi nữa

Hơn một năm mẹ xa, như bếp nhà tắt bớt đi ngọn lửa

Con bần thần mỗi sáng sớm bên hiên

Phía sau vườn, hoa vẫn nở bình yên

Chim vẫn hót như ngày còn mẹ

Chỉ lòng con là gió mưa vò xé

Nghe nhà bên tiếng gọi mẹ rộn ràng

Tháng Tám về tiễn tháng Bảy sang ngang

Lại bắt đầu một mùa nhiều bão tố

Con cứ thương lá xanh ngoài cửa sổ

Lặng lẽ rơi khi chưa kịp đổi sắc vàng

Con cứ thương đốm hương cháy bàng hoàng

Soi ảnh mẹ những đêm dài mất ngủ

Nếu mẹ còn, mùa thu này vui nhỉ

Khóm tường vi đã trổ những bông đầu

Tháng Tám lặng thầm che bớt nỗi đau

Bằng trời xanh tha thiết như áo mới

Bằng hoa cúc vàng tươi vời vợi

Nỗi nhớ đi về giữa thổn thức cơn mê

*

Đã qua rồi tháng Bảy lê thê

Con chẳng biết mình đếm thời gian làm gì nữa

Cũng chẳng biết khi nào con thôi tựa cửa

Mỗi hoàng hôn ngóng dáng mẹ đi về…

 

NGUYỄN THỊ VIỆT NGA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.