Chùm thơ Ngô Thanh Vân: Thoảng niềm tin vừa rớt bên đời

Nhà thơ Ngô Thanh Vân ở Gia Lai

Vanvn- “Đừng nói gì thêm/ Bởi chẳng thể làm em nguôi nhớ/ Mùa hoa ngâu mắc nợ/ Không phải mình nợ nhau/ thôi làm đau những giấc mơ gầy”. Đêm, mùi hương, ánh trăng, tiếng đàn, giấc mơ trở thành nỗi ám ảnh trong thơ Ngô Thanh Vân và dường như cũng từ tâm thức thi ca ấy chị đã vịn vào, đắm chìm và nhẹ nhàng vượt thoát trước những uẩn khúc trắc trở nỗi mình: “Nhẹ trôi một đóa vô thường/ Dịu dàng vào tối tỏa hương khẽ khàng/ Sợ lay động giấc mơ màng/ Một bờ mi khép một làn môi say”…

 

 

THOẢNG MỘT HƯƠNG  ĐÊM

 

Thoảng trong đêm

Mùi hương tóc em thơm mềm vai nhỏ

Đan bàn tay vào gió

Ướp ngón sen nồng nàn

những ngón thon mảnh khảnh muốt dài

 

Đừng nói gì thêm

Bởi chẳng thể làm em nguôi nhớ

Mùa hoa ngâu mắc nợ

Không phải mình nợ nhau

thôi làm đau những giấc mơ gầy

 

cánh đồng năm xưa ai có ghé thăm

vô tình ngang qua chỉ còn trơ gốc rạ

nghĩ  bông lúa chín cúi đầu

mà thương mình day dứt

dẫu sao

tơ nhện buông mành

chỉ rối tháng ngày nhau

 

mà lạ chưa

thoảng một hương đêm cũng thành nhắc nhở

bởi mình thật dạ thật lòng

nên cứ nặng trong tim những điều người ta coi là cỏ

thành ra…

 

nói với đêm

mà đêm giờ hun hút

thoảng niềm tin vừa rớt bên đời

nghe trong gió chút gì mằn mặn

Riêng mình. Một nỗi vương mang.

 

QUỲ MUỘN

 

Sót lại phố một bông quỳ muộn

Mà vàng lay lắt tận đôi mùa

Đài trơ khấc uốn mình theo gió

Lá cành xơ xác cũng đung đưa

 

Vắt kiệt mình cho trọn mùa hoa

Mênh mang tỏa những vầng nguyệt quế

Mơn mởn sống một đời quỳ dại

Đất cằn hoang hoải vẫn vươn cao

 

Sót lại mùa một chút hanh hao

Cho vị đắng đằm thêm nỗi nhớ

Để ai đó cả đời mắc nợ

Bước chân xa chẳng kịp quay về

 

Thương cúc nhỏ trọn tình gửi đất

Gửi chênh chao về phía quỳ vàng

Cho hoa cứ ngời lên rực rỡ

Nở miệt mài đến tận vô biên.

HỌA ĐÊM

 

Đêm rằm thả một bùa mê

Mà nghe sóng sánh bốn bề chênh chao

Trăng như trăng của hôm nao

Lòng như lòng của ngày nào vấn vương

 

Nhẹ trôi một đóa vô thường

Dịu dàng vào tối tỏa hương khẽ khàng

Sợ lay động giấc mơ màng

Một bờ mi khép một làn môi say

 

Họa đêm một khúc sum vầy

Gảy ngày xưa cũ về đây dỗ dành

Phím buông hờ hững cũng đành

Cung trầm lỗi một chân thành mà tan

 

Thì thôi mặc kệ tiếng đàn

Mình ta ngồi với miên man nỗi người

Tiêu dao một bước rong chơi

Hồ như chấp cả biển trời chân mây

 

Vệt thiều quang tỏa xuống đây

Lặng nghe thổn thức rơi đầy nhân gian

Vén đêm ngày chẳng kịp tàn

Rằm kia đã nhú một vành trăng nghiêng…

 

MÁ HỒNG

 

Trời cho một chút má hồng

Lại cho thêm chút long đong. Gọi là

Đi qua một quãng đồng xa

Mới hay phận lá la đà nổi nênh

 

Tim chật chội ngỡ rộng thênh

Ôm lòng mà xót những mênh mông sầu

Cuộc người rồi sẽ về đâu

Từng câu hỏi xoáy vào đầu. Rõ đau

 

Người ơi mắt sắc dao cau

Cũng không sánh nổi vài câu dỗi hờn

Xem ra được mất thiệt hơn

Ở đời ai biết ai còn ai không

 

Thuyền kia lạc mấy ngã sông

Bao con nước lớn bấy công kẻ chèo

Bến xưa chẳng có dây neo

Ngẫm mà xem. Vẫn kiếp nghèo. Vậy nên

 

Uống vào nước lú sông quên

Rồi ra cười với lênh đênh kiếp người

Trời thương ban một chút tươi

Lại ban thêm chút vàng mười lẫn thau

 

Ngẫm xem, dạ bỗng xót đau!

 

GIẤC MƠ CỦA BIỂN

 

Mơ giấc mơ của biển

Triệu con sóng bạc đầu

Lớp sau xô lớp trước

Mà vẫn hoài hư vô

 

Mơ giấc mơ rộng lớn

Đánh đổi cả một đời

Đi một vòng tỉnh mộng

Mình vẫn hoài đơn côi

 

Khi mệt mỏi rã rời

Chỉ muốn về bên biển

Vòng tay người chật chội

Sao đo lòng biển khơi

 

Mỗi giấc mơ rời núi

Vạn tiếng sóng gọi mời

Mình chỉ là thân ốc

Nằm mơ hoài biển thôi!

 

THẾ GIỚI EM

 

Có một niềm vui ở phía đầu ngày

Mỗi sáng thở theo tim mình gõ nhịp

Ngồi trước gương điểm tô đôi mày, làn môi, bờ mi thẳm

Thấy mình trẻ trung trong mỗi nụ cười hiền

 

Có một niềm vui lặng lẽ dịu dàng

Mỗi đêm ngắm con thơ bên cạnh mình say ngủ

Những ồn ào ngoài kia chẳng chen chân vào sau cánh cửa

Hạnh phúc nào hơn khoảnh khắc này đây

 

Có những niềm vui cứ thế chất đầy

Mỗi ngày một chút thôi mà mình thành tỷ phú

Người ta đi tìm chân trời rộng mở

Thế giới riêng mình nhỏ bé bình yên

 

Cũng đã từng khao khát những niềm riêng

Mơ mình làm nên những điều kì vĩ

Đi một đoạn đường thấy toàn là bão tố

Thành công hôm này thất bại đã kề bên

 

Chợt nhận ra cuộc sống thật giản đơn

Chỉ cần mỗi chiều đủ đầy cơm canh rộn rã tiếng cười sau ngày mỏi mệt

Người ta ngàn đô mà lạnh lùng chẳng nhìn nhau một lần khi vô tình chạm mặt

Với mình. Hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi!

 

NGÔ THANH VÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *