Chùm thơ Lê Ngọc Liên: Có những mối tình tựa như hơi thở

Vanvn- Hà Nội yêu rồi lại thấy yêu thêm/ Như đã nhớ em lại càng thêm nhớ/ Có những mối tình tựa như hơi thở/ Theo suốt cuộc đời, năm tháng vẹn nguyên.

Nhà thơ trẻ Lê Ngọc Liên ở Hà Nội

HOẠ 

 

Anh vẽ Hà Nội bằng màu mắt em

Trầm mặc sắc nâu những hàng cổ thụ

Mái ngói thâm nghiêm nghìn năm xưa cũ

Dấu ấn một thời Kẻ Chợ người qua.

 

Hà Nội bồng bềnh những giấc mơ hoa

Anh vẽ bằng màu áo em dịu mát

Những sớm mờ sương Dâm Đàm, Lãng Bạc

Những bóng áo dài trắng cả giấc mơ.

 

Những ngõ phố quen rực rỡ sắc cờ

Anh vẽ bằng màu môi em trong nắng

Cửa ô năm nào, đoàn quân chiến thắng

Rộn rã trở về trong những vòng tay.

 

Hà Nội nồng nàn, Hà Nội mê say

Anh vẽ bằng màu tóc em huyền diệu

Hoàn Kiếm đêm hè lung linh sao chiếu

In bóng Tháp Rùa trên mặt nước xanh.

 

Hà Nội của mình như một bức tranh

Anh vẽ lại bằng sắc màu ký ức

Màu của cuộc sống hôm nay rất thực

Và màu tình yêu từ trong tim em.

 

Hà Nội yêu rồi lại thấy yêu thêm

Như đã nhớ em lại càng thêm nhớ

Có những mối tình tựa như hơi thở

Theo suốt cuộc đời, năm tháng vẹn nguyên.

 

ĐỢI EM VỀ RỒI PHỐ HẴNG SANG THU

 

Đợi em về rồi phố hẵng sang thu

Đợi em ngắm lá thay màu áo mới

Sắc vàng mơ giữa vòm xanh vời vợi

Đợi heo may tìm đến để hẹn hò

 

Em sẽ về, trút bỏ mọi buồn lo

Cười với gió, với hương mùa dịu mát

Mưa tí tách những vần thơ, điệu nhạc

Ghé bên tai tâm sự những nỗi niềm

 

Đợi em về, trên hè phố thân quen

Đếm nhịp bước an nhiên như trẻ nhỏ

Trái sấu chín thả rơi mình đâu đó

Mải rong chơi giữa xào xạc lá vàng

 

Cho em về với dịu ngọt hoàng lan

Với hoa sữa buổi ban đầu chớm nở

Phố ướp hương thơm. Phố tràn nỗi nhớ

Phố níu lòng người bằng những sắc hoa

 

Em đợi mùa sang trên phố hiền hoà

Trên mỗi hàng cây, trên từng ngõ nhỏ

Em lại về đây, bình yên nhịp thở

Êm nhẹ tiếng cười giữa một cõi thu.

 

EM LỠ HẸN VỚI THU RỒI

 

Em lỡ hẹn với thu rồi phải không?

Lỡ hẹn với thong dong, với vẩn vơ xúc cảm

Lỡ hẹn với heo may, với lá vàng dệt thảm

Với hoàng lan man mác cả phố chiều.

 

Trời đất chuyển mùa đỏng đảnh đòi yêu

Thoắt nắng, thoắt mưa, chợt mây, chợt gió

Hoa sữa giật mình xoè trăm đoá nhỏ

Mới hé lứa đầu đã vội ngát hương.

 

Em nhớ hơi thu trên những con đường

Có đôi hàng cây nghiêng đầu tự sự

Có ánh đèn vàng hắt trên thành cũ

Vết dấu đền đài một thuở uy nghiêm

 

Lỡ hẹn với đêm trên phố êm đềm

Nghe tiếng heo may gần như hơi thở

Tiếng chiếc lá rơi trên hè phố cũ

Tiếng sương khuya nhè nhẹ chạm lên vai.

 

Đâu đó ngọc lan thanh khiết, trang đài

Đâu đó hoàng lan dịu dàng, đằm thắm

Cứ ngỡ xa xôi mà gần gụi lắm

Cứ thế… hương mùa mênh mang, mênh mang.

 

Em chẳng kịp về buổi ấy thu sang

Xin được gặp khi cuối mùa chuyển gió

Chạm vào heo may… cho vơi nỗi nhớ

Lưu luyến, bồi hồi… xin hẹn mùa sau.

Thu sáng ven hồ. Tranh của họa sĩ Lê Anh Vân

TÌNH

 

Anh đừng hứa sẽ luôn yêu em như ngày đầu

Bởi tình bền lâu

Phải là tình nồng nàn hơn theo năm tháng

Mình sẽ nhớ nhau nhiều hơn mỗi đêm, mỗi sáng

Và cần nhau mọi lúc vui buồn

Em muốn mỗi ngày lại được thương hơn

Cũng muốn anh khi mệt nhoài chỉ riêng cần bàn tay em chăm sóc

Đường ai đi mà không khó nhọc

Nên em cũng có thể đủ vững vàng

Còn anh cũng sẽ biết mềm mại, bao dung

Mình đừng nói với nhau về ước hẹn thuỷ chung

Bởi tình yêu sẽ giữ mình trong nhau là duy nhất

Em nhìn trong mắt anh những đắm say rất thật

Và dành cho anh trọn vẹn khát khao

Mình vẫn hẹn hò, vẫn mong ngóng gặp nhau

Anh sẽ nói em nghe những lời yêu làm mềm sỏi đá

Nắm chặt tay em giữa phố đông hối hả

Trao nhau những nụ hôn dài như thiên thu…

Em sẽ ôm anh trong cả những giấc mơ

Cả những ngày thường, mưa giông hay nắng cháy

Nên mình đừng yêu nhau chỉ như những ngày đầu tiên ấy

Hãy yêu mỗi ngày hơn mọi ngày qua.

 

BỐN MÙA ƯƠM THƠ

 

Em sẽ viết cho anh vần thơ mùa hạ

Khi mây theo nhau bay về những nẻo xa

Khi những phố phường rực rỡ sắc hoa

Và những cơn mưa chợt đến chợt đi như trò ú tim thơ trẻ.

 

Em sẽ viết cho anh vần thơ mùa thu dịu nhẹ

Chút heo may xao xác cả lối về

Lá vàng chao nghiêng trong ánh mắt say mê

Hà Nội như nàng thơ mê mẩn lòng thi sĩ.

 

Em sẽ viết cho anh vần thơ mùa đông lặng lẽ

Lạnh so vai khi gió chuyển sang mùa

Những bàn tay buồn đã tìm thấy nhau chưa?

Để mang nắng cho đông thêm ấm áp.

 

Em sẽ viết cho anh vần thơ mùa xuân an lạc

Tết hân hoan và sức sống căng tràn

Phút giao thừa thành kính nén tâm nhang

Mong sung túc, yên bình, mong hạnh phúc.

 

EM 

 

Thế là mưa đến

Làm dịu đất trời

Như là em đến

Làm mềm tim tôi.

 

Em cười em nói

Nghiêng nghiêng má hồng

Em gom trời biếc

Vào trong mắt trong

 

Em ướp hương nồng

Vào tay thơm ngát

Khiến lòng tôi hát

Ngân nga nhạc tình.

 

Lá hát trên cành

Mưa cười ngoài phố

Có giọt mưa nhỏ

Vương trên môi mềm.

 

Em thả vào đêm

Bồng bềnh mái tóc

Ru giấc tôi tròn

Sau bao mệt nhọc

 

Rồi mai thức giấc

An yên tiếng cười

Em mang hạnh phúc

Đong đầy tim tôi.

 

ĐỢI MÙA GHÉ QUA

 

Có một chút heo may

Len vào trong lòng phố

Có một chút mưa nhỏ

Lạc ở lưng chừng trời

 

Đôi ba chiếc lá rơi

Thả thuyền trôi vô định

Có một chút se lạnh

Trên đôi vai lặng thầm

 

Có nhè nhẹ sương giăng

Khi trời khuya về sáng

Rồi một hôm lơ đãng

Mặt trời lỡ ngủ quên…

 

Cứ như thế, êm đềm

Và nhẹ như hơi thở

Thu về giữa đất trời

Giữa niềm thương niềm nhớ.

 

Ngọc lan bung cánh nhỏ

Hoàng lan chuyển áo vàng

Cả hoa sữa nồng nàn

Cũng từng chùm nở rộ.

 

Cốm Vòng thơm ngõ phố

Thị chín “rụng bị bà”

Trái hồng căng chín mọng

Đón đợi mùa ghé qua.

 

Có một chút… như là

Nhịp trái tim xao động

Bao tâm hồn mơ mộng

Đợi thu về se duyên.

 

LÊ NGỌC LIÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.