Chùm thơ Lê Ngọc Dũng: Làn mây lửng lơ dãy đồi vàng

Vanvn- Con cheo, con hoẵng đi về hút sâu đáy vực/ con dúi, con trăn đã ngủ trong nhà của nó/ rao rảo chiều bầy vẹt/ ngô hạt rơi rơi lưa thưa dọc suối/ tán cây vô hình mờ hiện/ một đường cong/ rũ xuống vai rượi mát năm nào…

Nhà thơ trẻ Nguyên Như – Lê Ngọc Dũng

DỘI GIỮA ĐỐT ĐÊM

 

Mẹ tuốt vàng trăng

rắc vụn mùa khô cánh đồng

nước đáy núi cạn rồi

người réo rắt trong dịu im những dấu chân đan ngược

 

Chòm sao kéo mắt ngước xa

dăm dăm khoảng trời thắt tròn mây trắng

khói loi thoi vòng ảo

bóng mờ lòng đêm lặn lội

chiến trường lần tìm

nghẹn nấc hơi thở bài ru

 

Trước bao nhiêu ngọn lúa khom rom

gặt rát đỏ gánh về trưa liếp cửa

mẹ bẵng lần buộc tóc

ngang tai cọ rầm rì

 

Thương đời mình vợi mềm năm tháng

tóc dài phủ rêu phiến đá

hồn ruột rà rụng giữa bàn tay

màu cỏ dầu mờ

ẩn quanh đây.

 

UỐNG RƯỢU CÙNG NÚI SA HÀ

(Viết cho bố VSH)

 

Say từ khi nào nhỉ

Trăng ực hồn kẻ lang thang

Chói quá – Lóa quá

Bàn tay non trẻ xoa xuýt bàn tay

Ảnh hình tương lai lập lòe trời

 

Đờ đờ mắt

Đập đập tim

Bùng bùng trong tai lời ca kí ức

 

Say thật rồi Thái Nguyên ơi

Mặt trời trong đêm kìa

Những bốn năm cái

 

Ngồi uống tiếp cùng Núi Sa Hà

Ngọn núi bạc phơ râu

Ngọn núi đi qua tận cùng đau khổ

Khà khà

Kể ta nghe một chút màu hồng cuộc sống

 

Rưng rưng mắt

Dụi dụi mắt

Chai rượu nâng rót mà quên bật nắp

Nhẹ nhàng núi Sa Hà mười ngón tay:

Cái xoa đầu, nụ cười tha thiết

Bé con ơi đã say rồi à!

 

Thơ ai nhặt, thơm mùi bùn sen

Hương bay qua cánh mũi

Khi mỗi giọt rượu hòa tan sóng

Sóng dội bao dung lên lưỡi cày bỏng khô

 

Núi Sa Hà rót thêm chóp nữa

Ta đã thành tri kỉ mùa thu

Hiểu sao được

Tin sao được

Ngọn núi uống với ta bình dị thế này…

 

NÚI KHUYA

 

Trăng gần quá

em và anh sáng hơn đôi chút

Tràng An lặng cúi trời thu

cuối chân cầu không còn kỳ vọng

 

Mưa định tuột qua làn mây đan rộng

chẳng chịu nghe bài hát ngân lên từ đỉnh chùa

tiếng mõ lướt qua em

từng mặc niệm thuần khiết không thể phủ trùm thân thể

một lá cọ cựa mình

phương trời lạ lẫm dẫn em qua bao cánh cửa bông trắng

vệt buồn loen chàm hàng khuy áo

đâu hay nước mắt dặn dày

 

Em cất lời hay trăng cất lời

mà bừng rực ngực núi khuya

anh nhợt tàn môi

ướt át thành cầu

 

Trước mặt chỉ còn đá trắng

sau lưng Bái Đính

ngói chùa chạm đầy rêu cũ

trăng gần thêm đôi chút

anh…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

SĂN

 

Hoa lơ lửng

phất hương

trăng thổi phồng những giấc mơ mọc cánh

 

Không còn là chính mình

bóc vỏ

vùi thầm cốt lõi

lắt lẻo tiếng rê chân mặt đất

 

Xiết trong cót két

bản năng kẻ mất trí khù khờ

rì đầu bút quanh trán

vòng xoáy khoảng không vô hạn

 

Từng con số thon gọn bay

nổ súng

định bắt chúng bằng một lần thôi miên

ý nghĩ

táo bạo hay lì lợm

dù sự sống bủn xỉn

 

Điên

đâu là ta

bị nhốt vào cuộc chơi rối trí

 

Trút hơi thở cuối mũi móng tay út

hơi ấm trôi tuột

tưởng con đường kia

ngưỡng tận

 

Sầm cửa đóng

căng bóng mồ hôi bờ trán

ngác ngơ lồng kính

 

Mơ… Tôi…!!!

 

TRƯỚC TÀNG SƯƠNG HỒ GƯƠM

 

Một tiếng gọi phất mờ hư không

rơi từng giọt tôi lơ mơ quằn lạnh

cơn mơ gạt bay đứa trẻ

những ngón tay bắt chéo dò tìm

 

Vụt ào trước cửa

rậm lút hàng rào kín cỏ

ngôi nhà gỗ tựa lòng quả bí

lầm tưởng ngày trở dạ nhọc nhằn

 

Bazan bện đỏ đá ong

cuốc sứt mẹ dồn khóm cỏ

châm lửa

bữa đặm bữa nhạt bữa buồn ỉ ê

 

Chiều lạng mùi gió

vừa phật tàu chuối non

tiếng xẻ cưa từng nhịp trĩu buồn

hoàng hôn kẻ màu hoang vu sau tấm lưng trần

người già quen thuộc?

 

Mắt tôi rặt thiêu thân vò vẽ

một chiếc lốp khổng lồ lăn sau gót chân bải hoải

những ngón tay bắt chéo giật tôi

tàng sương

cầu đêm

Hồ Gươm…

 

ĐỐI DIỆN EM

 

Những cái nhìn thẳng không chớp

tưởng rằng xoáy tận tim

nhưng trái ngược hướng khác

 

Lời gượng gạo xum xuê đớn đau

được thốt ra khi hồi chuông giáo đường vừa ngớt

anh và em

cùng khoảng không rục đầu

tiếng nhạc êm mọi lần bên quán nhỏ

bây giờ nhiễu đốm trắng đen

dật dờ

khó chịu

 

Gáy mưa lùng bùng giật

tay sét lia lưỡi gươm

xối xả vụn chia ly

đá mọc chân

cắt vực đôi

hai gương mặt trở mặt

hai tấm lưng mù cảm nhận nhau

 

Bông hoa khóc

chùm mây khóc

thơ khóc

khi cuộc đời đặc khói cay xè…

Phơ phất hồi tưởng run

trong đêm ngặt tối.

 

MŨI BĂNG

 

Ngày gõ giấc

cuộc – tỉnh – lờ mờ

chiếc bóng còn dư chấn trận buồn rung động

 

Như sợi len

lù xù thời gian mất ngủ

người con gái luồn nếp nhăn vào kẽ

chầm chậm nhả từng sợi tơ bọc thép

nhọn hoắt

nhẫn tâm

 

Điều bình thường trên chiếc mặt nạ

giải mã bức tường thầm kín

đôi bàn tay quỷ của tiếng cười đến từ xứ sở mù băng

mũi băng tối thượng

 

Đâm mùa thu khi không gian vàng vọt

đâm bài thơ mà kẻ điên rút ruột

đâm đâm đâm

đâm cả vết sẹo đã đâm

 

Người con gái đến giờ – đau thốt.

 

GIỮA CAO NGUYÊN

 

Làn mây lửng lơ dãy đồi vàng

nắng buộc lòng tay quanh tháng 10 dốc kiệt

rạt nụ cười mê mỏi

âm ỉ những luống hoa rã mình

 

Con cheo, con hoẵng đi về hút sâu đáy vực

con dúi, con trăn đã ngủ trong nhà của nó

rao rảo chiều bầy vẹt

ngô hạt rơi rơi lưa thưa dọc suối

tán cây vô hình mờ hiện

một đường cong

rũ xuống vai rượi mát năm nào…

***

Chuột đất đục chiều

nghe già làng gượng dậy

nheo nheo kẽ sàn

lẩm bẩm một loài hoa hoang dã

và gốc cây Pơ mu học nói nhọc nhằn

 

Già vuột chạm ánh lửa Nâm Kar*

theo đàn chim xanh ken dày kẽ núi

bãi cẩm sừng mất lối

giấc mơ vội tháng 10?

***

Tôi ngủ 27 năm

một giấc quanh co

bầu sữa mẹ xẹp dài

mảnh đất không xanh chỉ nhạt vàng

mưa dài thành cỏ trắng

 

Người nhiều

nhà thoáng rộng

gió tháng mười lang thang…

*Núi lửa Nâm Kar thuộc huyện Krông Nô, tỉnh Đăk Nông

 

LÊ NGỌC DŨNG

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.