Chùm thơ Lê Hưng Tiến: Cuộc đời có lúc được có lúc không

Vanvn- Tôi muốn mình trẻ lại/ Nhưng thời gian không là mặt trời tím/ Ngọn núi có thể lớn lên/ Nhưng mặt đất không đếm được cát bụi/ Dù hoa lạ nở hương trong gió/ Nhưng miền gái đẹp không chịu hóa mình vào lòng sông/ Cuộc đời có lúc được có lúc không/ Nhưng chẳng ai biết cái khởi nguồn sinh ra…

Nhà thơ Lê Hưng Tiến ở Đà Nẵng

NHỮNG NGÀY CÔ ĐƠN LÊN GIÁ

 

Những khoảnh rỗng vô hồn

Tôi đốt mỗi bước đi không số

Cô đơn bắt đầu lên giá

Cơm bụi lớn từ quán trọ

 

Quần áo lớn từ các dịch vụ không số

Ly cà phê sữa cũng lớn từ bão đêm

Con mắt phố thèm giọng nói xe cộ

Động đậy trong ký ức

 

Giữa tiếng nói sinh viên vẫn thiếu một mình

Tôi loay hoay cho ngày thôi lớn

Chỉ là giả hờ cho đêm nhỏ lại

Nhưng cô đơn vẫn lên giá thị trường

 

NHỮNG NGÓN TAY ĐAU 

 

Chĩa từng ngón tay lên không

Đôi mắt mở lòng

Những họng sương phả vào bình thủy tinh không đáy

Rơi từng ngón tay đau nhìn từ phía trời vụn vặt hồng hồng

 

Nhiều cái ngả nghiêng

Xiên đầy con mắt những hạt thiền thiền quái quái

Lạ từng ngón tay ám mùa động hưởng

Bay lạc đường biên làm lũ dơi đẻ ngày lạ trên nắng cháy

 

Trên nắng cháy

Lũ dơi không nhớ mùa động hưởng

Khói bay từ những tiếng súng thơm mùa quê kệch

Cả bầu trời âm ĩ những tiếng nói thinh không

 

Hơi thở từng ngón tay hờ

Chĩa lên không phẳng lặng mơ hồ

Tiếng nói bất lực

Ai cũng nghĩ đến chiến tranh từ lòng đất mở

 

Không đau thương

Không tương tàn

Không không khí nở

Nhân loại bắt đầu thở vô cảm trong bình thủy tinh không đáy

 

LỖ THỦNG THƠ       

 

Mỗi sớm mai

Tôi đi hái thơ từ sương khuya rụng

Những con chữ sùi bọt mép trời rộng

 

Dang cả hai tay với

Ý tưởng rơi từ các hệ quy ước đời người

Phá vỡ trật tự của thơ làm đời sống thủng nhiều lỗ cơ thể tầng ôzon

 

Bao thế kỷ hin hít gió

Luồn khí thơ như hiển vọng từ một tôn giáo mới và mê mẫm

Làm hạn chế sự sống của thơ và hơi thở của nước

 

Ngày nắng chao nghiêng

Thế giới muốn điêu đứng vì không tìm được lỗ thủng của thơ

Mặc cho không gian thủng nhiều lỗ thủng thời gian và cả hố đen lòng người

 

Cộng bao nhiêu cho đủ chiều dài lịch sử

Cộng bao nhiêu cho đủ chiều ngang lịch sử

Cộng bao nhiêu cho đủ kích cỡ lịch sử

Để thơ không làm vỡ đôi mắt thế giới

 

ĐÀ NẴNG KHÔNG THÀNH PHỐ

(Quý tặng thi sĩ Đỗ Thượng Thế)

 

Đợi những con lắc bùng nổ

Thời gian đến gần ký ức hơn

Thành phố sẽ biết nói trong tiếng thở sâu người

Vòm trời chẳng có mây ngang

 

Ai đó vẽ nhiều hướng suy tư vòng vèo mắt khói

Thành phố lạ lẫm trong mỗi cái đẹp không mùa

Phố không phố

Phố có lúc thinh không

 

Mỗi con đường dò dẫm trong ý nghĩ siêu thị nhớ

Trở mình trong lời nói bảo tàng của ai đáu

Song thoại những tầng cao ốc và những chiếc cầu nối thời đại khác

Anh chở con phố mua sắm hết cơ thể những con người mình

 

Thành phố biết ưu tư hơn

Thành phố biết làm mình thay đổi hơn cái khác biệt thay đổi

Thành phố cũng biết tinh khiết trong hơi thở tở tái của mình

Và thành phố cũng biết phố không thành phố.

 

THĂM MỘ NGUYỄN BÁ THANH  

 

Tìm chút hồn bỏ tôi vào hũ chữ

Ngày ủ chưa nắng

Những sợi nghĩ chắt chiu lên men

 

Loay hoay ngọn tóc rối

Bước cỏ không chịu động hưởng

Ngựa trời thả vóng lên khỏng khòng

 

Nắng tư lự

Giêng hai vẫn đọng trên mắt ướt

Đà Nẵng cười mùa sầm uất trở lại

 

Không động hưởng

Suy tư dọc hàng hàng những con mắt phố

Chia nhau ngả rẽ vui buồn có khói

 

Khi hũ chữ động đậy

Thời đại ưu nhiên trong mộ ai đáu

Chiêm bái một vườn không tưởng

 

Khi hũ chữ động đậy

Lịch sử lật lật những trang mắt phố sệch soạc sệch soạc

Thành phố nở hương của đất người.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

KHẨU TRANG CỦA BÁNH MÌ   

 

Mặt đóng khuông

Biểu cảm xuống ngôi thấp nhất

Âm thanh vỡ ra khối tiếng bất động

Thời đại như chiếc khẩu trang bánh mì

Chỉ dùng trong ngăn xép đôi mắt

Ngôn ngữ mỗi lúc lên giá

Những con chữ cũng làm dáng điệu đà mặt trăng

Không thấy ai dạm hỏi thị trường thay đổi sáng tạo

Mặc cho thời buổi đong đưa

Kiến thức mỗi ngày mở hướng

Khát vọng bỏ nhiều núi tưởng

Bao đồng khẩu trang

Bao đồng những chiếc bánh mì

Trong tiếng nói tiện lợi của sinh viên

Một thời hoang bay

Trong tiếng nói tiện lợi sinh viên của mình

Làm ký ức đo đỏ ban mai

Mùa thở hồng hộc hồng hộc

Hồng hộc những chiếc khẩu trang

Hồng hộc những chiếc bánh mì

Trưa về đói nắng

Có khi đói cả tuổi thơ

 

PHỐ VÀ THƠ

(Trong thời đại chuyển đổi số)

 

Tôi muốn định danh cho mỗi riêng phố

Đôi mắt số không chuyển được thời đại

Mỗi bước đi cũng chẳng có gì khác biệt

Dẫu phố đã thay đổi nhiều áo hoa mới

 

Tôi lần theo vệt sáng nở trong ngày

Những ý nghĩ rụng trên từng khuôn mặt người người người

Nhưng trong sâu mắt đã mở đường bí mật

Không có thơ trú mình trong bóng tối

 

Ngàn năm trong một tiếng nói bảo tàng

Hàng hàng thế kỷ vượt bao nhiêu thời đại

Vận mình kiếp kiếp vòng quay đổi mới

Phố chưa thức mình trong mỗi cái tên tên

 

Đất trời mỗi khi vó ngựa

Tư duy đến lúc bê-tông rừng núi

Mỗi bước đi làm vỡ đôi mắt số

Phố không thời đại. Thơ cũng chẳng là thời đại.

 

HỘI AN PHỐ     

 

Tôi đi tìm phố cho riêng tên mình

Những tiếng nói chào nghiêng cánh vẫy

Mỗi bước thậm thình trong phế tích

Âm xưa nhỏ giọt giọt trên từng cây số nhạc ngựa

 

Tôi hỏi bao người về đường ngói đỏ

Nơi sầm uất không phải là đô thị phố

Tên mỗi cây gọi vào núi quên lãng

Gọi vào địa chỉ không nhà không số

 

Tôi hỏi phố không mùa không ướt

Phố trả lời không phải trước và cũng không phải sau

Tên mình lẫn vào dòng chảy mới

Mỗi cuốc phố là mỗi cái tên quên mùa

 

TÔI TỰ HỦY TÔI

 

Giữa ồn ào của lặng im

Tôi khuấy mây ngang trong đôi mắt khác

Những bài thơ không biết nói

 

Hình hài của nhớ

Bánh xe không ăn được thời gian

Con lắc đói mùa ý tưởng

 

Đôi khi cái chóp nháy

Cháy ngọn đồi từ không gian ảo

Những bài thơ chết vô ý từ quên lãng

 

Tôi đi tìm chúng

Cất công để phóng sinh

Nhưng mặt trời đã lặn trước đằng Tây

 

Tôi tự hủy tôi

Tự hủy những bài thơ từ hơi thở mới của đất

Thế giới mở trong cái khác bay bay

 

NHƯNG…

 

Tôi muốn mình trẻ lại

Nhưng thời gian không là mặt trời tím

 

Ngọn núi có thể lớn lên

Nhưng mặt đất không đếm được cát bụi

 

Dù hoa lạ nở hương trong gió

Nhưng miền gái đẹp không chịu hóa mình vào lòng sông

 

Cuộc đời có lúc được có lúc không

Nhưng chẳng ai biết cái khởi nguồn sinh ra

 

Tôi cố níu thời gian

Nhưng tuổi thơ không làm bầu trời nhỏ lại

 

VÔ THỨC LÀ GÌ

 

Vô thức là gì

Khi mặt trời rụng xuống miền con gái

Ai đó không vớt được dòng song

 

Vô thức là gì

Ai đó tìm ra được bản thể mình

Khi ý tưởng với không tới vầng trăng

 

Vô thức là gì

Hãy hỏi đôi mắt mình có nhìn được biểu cảm thời gian

Trong khi chân mỏi muốn thấu vỡ từng bậc âm sắc ong ong ong

 

Vô thức là gì

Là cái riêng ta đếm được không gian ảo

Nhưng con chữ không biết thời đại số mơ hồ

 

Vô thức là gì

Thế kỷ nào cũng đi tìm

Bao nhiêu Frued mới hoang hóa được dòng chảy lịch sử

 

Vô thức là gì

Giữa hai ta có khi thành ngã ta bà

Sự khát biệt không đo được triết lí và cả tâm linh

 

Vô thức là gì

Có nghĩa khi chúng ta được ăn được uống đủ đầy

Nhưng bài thơ không biết sự sống của nó tới đâu

 

Vô thức là gì

Là đêm đêm say giấc

Đến khi bình minh thức dậy lòng cỏ

Bài thơ hoang nghĩa được làm nghi lễ tụng ca

 

GIẤC HOANG     

 

Tôi vẽ cây cột điện

Ánh sáng dẫn lối về của cỏ

Khao vọng bật thêm cánh mở của gió

Cánh đồng hoang thức những bầy chim lạ

Gọi mùa hoen rỉ ký ức

Tôi vẽ cánh đồng hoa

Khi tuổi thơ đói những mùa gặt chữ

Bao nhiêu là ý tưởng rơi rụng

Thêu thùa những đường bay của nắng lụa

Làm đôi mắt vỡ ban mai rơm rạ

Tôi vẽ giấc ngoan của mây ngang

Gói hơ hác vào sương khói

Thêm chút hồng hồng trắng trắng của hàng hàng li ti hoa dại

Chiết tôi từ cơ thể đường nét mắt phố

Suy tư đổ vào nụ cười con gái ướt sũng quê mùa

Tôi lại vẽ những suy tư

Chiều dài không làm nỗi nhớ khôn lớn

Thênh thang không làm con chữ mở rộng thêm bầu trời

Những ý nghĩ cũng ngắn dần trong đau thương

Có lẽ thời gian đã sương khói lòng em

Tôi vẽ chiếc mặt nạ tôi

Hoang hóa bao thời đại trước

Những đường cong len lỏi màu mẽ phế tích

Khi tôi ảo nã nhiều con người khác vô vọng

Thần hồn đã bắt đầu thoát xác một giấc hoang

Trước mộ phần gió

Những con chữ đã thoát xác

Những ý nghĩ đã thoát xác

Những vụn ký ức đã thoát xác

Và giấc hoang cũng đã thoát xác

 

SÀI GÒN ĐÓI TIẾNG NGƯỜI     

 

Trở lại Sài Gòn

Tôi thèm ăn từng con phố lạ

Ăn mỗi mắt đèn mở sáng

Ăn cả dòng người mỏi bước

Ăn luôn những tầng cao áp thênh thang

Và cũng ăn hết khói bụi của lòng đất nở

Khi bầu trời ăn ngốn những hàng cây dầu rái và các biển hiệu mọc tràn lan

Tôi bắt đầu đói những dòng xe cộ tắc nghẽn thời gian

Tôi gọi từng con tích tắc tích tắc tích tắc tít mắt

Mua về khối suy tư của phố mới xẩm mặt

Tôi ăn hết ngồn ngộn tiếng người sầm uất

Khi bà già và những đứa trẻ rao bán thời đại

Tôi mua những cuốc ngày và cuốc đêm số

Ăn ngập ngụa con đường mở

Ăn ngập ngụa ánh sáng không màu không mùa không vị

Ăn ngập ngụa tâm tưởng

Ăn ngập ngụa cảm xúc vo viên cuội mình

Sài Gòn mỏi bước

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Khát những dòng sông bên hông phố hong khốc

Khát nụ cười cỏ trên miền con gái mới

Khát đôi mắt đỏng đảnh mặt người mặt trời

Khát những con chữ gọi í ới mùa xanh mốc

Khát núi tưởng chưa đổ vào dòng người ưu tư

Khát mênh mông không mở tiếng nói cười của nắng vỡ

Và khát yêu thương không chào cánh vẫy thời gian

Tôi bắt đầu lội phố

Dấu chân chim nhạt dần phía trước

Bà già rao bán thời đại

Đánh đổi dòng đời trong mỗi mắt phố

Không bán hết phận người

Những đứa trẻ rao bán thời đại

Đi rệu rã ngày cong đêm

Và đói tiếng người

Sài Gòn đói tiếng người

Bà già đói tiếng người

Những đứa trẻ đói tiếng người

Và tôi cũng đói tiếng người

 

LÊ HƯNG TIẾN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.