Chùm thơ Lê Đáng: Lời hẹn đánh rơi

Vanvn- “Con hiện thân của những câu thề/ núi liền sông nối biển…/ Món quà con chỉ riêng cha mẹ biết/ Nên vẫn đợi cha về cha dắt con đi…”

Nhà lý luận phê bình, nhà thơ Lê Đáng họ tên đầy đủ Lê Thị Đáng sinh năm 1982, nguyên quán xã Thái Hoà, huyện Triệu  Sơn hiện sống và dạy học ở TP Thanh Hóa, Hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thanh Hóa.

Nhà thơ Lê Đáng

CHỊ

 

Hoa gạo trút đỏ bến sông

rùng mình kể: Chị theo chồng năm nao

Tháng ba ngày tám cồn cào

xót đàn em nhỏ xanh xao mắt chờ

nhà trong vẳng tiếng khóc hờ

một cơn bạo bệnh ai ngờ… cha đi…

thắt lòng đau những sinh li

nghẹt con tim nhỏ ai ghì… ai buông?

trăng non thoắt đã trăng suông

Chị tôi thân gái dặm trường mồ côi

chén vui chưa đủ li bôi

chén sầu đong cả chuỗi cười …biết đâu…?

đắng cau cay cả giàn trầu

lưng ong, tóc chấm tiễn nhau cuối đường

trả ai một giấc mộng thường

lời thề hoa cỏ còn vương đến giờ

có người găm những câu thơ

guồng tình vừa bén thẫn thờ cắt buông…

 

LỜI HẸN ĐÁNH RƠI

 

Trong giấc mơ trưa

Mẹ nắm tay con lần đường về quê nội

Chỉ một độ đường

Mẹ đi suốt mấy mươi năm

Quãng địa lí cũng gần

Mà ngăn cách

xa xăm

Dù lòng chẳng e sông ngại núi…

 

Chiến tranh đã đi qua nhưng đời còn bão nổi

Giữa lởm chởm thác ghềnh mẹ hạ sinh con

Nghe tiếng ru hời con ngủ ngoan nhưng lòng mẹ héo hon

Dõi mắt đêm sâu

Lắng lòng chờ cửa

Tiếng gió rít xôn xao ngỡ bước cha về…

 

Con hiện thân của những câu thề

núi liền sông nối biển…

Món quà con chỉ riêng cha mẹ biết

Nên vẫn đợi cha về cha dắt con đi…

 

Hai mươi năm có lẽ bộn bề nên người vẫn biệt ly

Hai mươi năm mẹ đưa tay chỉ cho con phía chân trời: Quê nội!

Hai mươi năm vẫn ánh nhìn vời vợi

Con nước theo nguồn người có tổ có tông…

 

Hai mươi năm rồi mẹ con mình vẫn đợi trông

Bởi mẹ không muốn con giữa quê làm khách lạ

Sự xuất hiện của con biết đâu sẽ khuấy lên những mảnh đời yên ả

Cùng sẻ chia mảnh chăn hẹp có thể màu hồng?

Nghe lời mẹ con ngoan hãy dằn lòng

 

Rồi mỗi độ đào phai nhà nhà đoàn viên cỏ cây bừng sức sống

Trời đất vào xuân phập phồng cháy bỏng

 

qua những giấc mơ trưa

 

Con lại dắt tay ta

quê nội

sẽ lần về…

 

LỠ

 

Vôi trầu lỡ quện với cau

Nên dù chẳng thắm cũng đâu thể rời?

Ngỡ là chỉ một cuộc chơi

Ai ngờ đến tận cuối trời vẫn theo…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

BỮA CƠM MẸ NẤU

 

Một đĩa tép rang

Mặn đầy như đời mẹ

Bát canh tập tàng

Ngọt suốt một đời con

Mỗi trưa con ghé về mẹ đã sẵn mâm cơm

Chiếc lồng bàn mãi ấm tròn lòng mẹ

Con vô tư hồn nhiên như hồi thơ trẻ

Bụng tròn nâng giấc ngủ say…

 

Rồi bỗng một ngày

Con nghèn nghẹn nhìn bát canh dành cho con có một vài cọng rác

Những ngày sau nữa… còn vương…

Thì ra tự khi nào mẹ đã phải dò đường?

Con đường rất xa nối từ nhà trên vòng ra sau bếp!

Mảnh sân nhỏ bỗng thênh thang …chỉ đôi chân người biết

Dẫm dò dõi dấu chân con!

 

Trưa nay con trở về , mẹ vẫn sẵn mâm cơm

Một ngụm canh của mẹ đến giờ vẫn ngọt!

Uống cạn rồi mới thấy mằn mặn ở đầu môi…

 

MẶT TRỜI BÉ

(Cho sinh nhật lần 2 của Mộc Miên)

 

Hạt giống con mẹ chọn ở vườn cha cỗi cằn

Gieo vào đất mẹ mặn chua vẫn nương riêng con dải mềm tơi xốp

Mưa tràn qua vai cha

Nắng rát hằn lưng mẹ

Mắt cha ngời lên khi mẹ ấp ủ đốm mặt trời…

Là con!

 

Ngọn gió phố lách mình qua chật hẹp vươn tới đỡ chồi non

Mảnh trăng quê trườn theo nguyện làm khăn choàng ấm bờ vai mẹ.

Và sương khuya thủ thỉ rơi thật nhẹ…

Vì con!

 

Những tháng ngày đẵng đằng ai nỡ đếm đong

Như quyển lịch vô hồn hết một ngày lại trút thay màu áo

Tình yêu con

Mẹ cha đếm bằng mắt bão

Của hai mảnh đời quện nhau giữa trùng khơi…

Nhớ nhé!

Con ơi!

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG BIẾT KHÓC CHỒNG

 

Em kể tôi nghe rằng em được tắm rửa cho chồng

mới nửa năm…

Em kể rằng được chồng để cho em bón thức ăn

hồn nhiên như thời thơ trẻ

Em còn kể rằng mỗi khi em tiêm cho chồng chỉ tiêm nhè nhẹ

Mà đớn đau như ngàn mũi tiêm mình

 

Tôi chợt nhớ có lúc tôi kể với bạn bè rằng tôi tắm gội cho chồng

Chúng nó bụm miệng cười bảo:

“ Mày rỗi hơi chăm chồng như chăm cún cưng thế nhỉ!

Việc ai nấy làm thời gian để nghỉ ngơi…”

Tôi định nói nữa rằng tôi thường chăm chồng nhiều hơn vào những lúc anh ấy dở hơi

Bằng đôi tay yêu thương và trái tim đầy kiêu hãnh

Bình thản rót nụ cười vào khoảng chông chênh của ngày sâu thẳm

Thắp lửa tin yêu…sỏi đá cũng hữu tình

Nghĩa vợ chồng duyên nợ ba sinh

(kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại mới tỏ mặt nhau kiếp này một phút)

Tay nào đâu dễ buông tay…

…Đôi vai em run trong buổi chiều nay

Đôi tay khóc gầy gió biển

Em chẳng gào lên kể lể trong chiều bịn rịn

Tôi cũng chẳng nghe em gọi tên chồng

Em chỉ dắt con lần theo xe tang ra tận cánh đồng

Nơi câu hẹn đắp bù rơi trong rốn ngày hun hút

Rồi ám ảnh tôi một câu quen thuộc:

“Đi rồi…anh…sẽ không đau…”

Ôm em vào lòng tôi bảo:“Em chẳng biết khóc đâu!

Ngày mai rất dài và ngày sau cũng thế…

Thì hãy kiên cường trước cuộc đời dâu bể

Yêu người yêu lấy chính em!”…

 

LÊ ĐÁNG

 

Chuyên đề Văn học xứ Thanh:

>> Chùm thơ Đinh Ngọc Diệp

>> Bản lĩnh, tâm hồn đôn hậu của… Người con gái Mường Biện

>> Mắt ngủ rồi – trái tim còn thao thức

>> Cùng Nguyễn Minh Khiêm tự tình với dòng sông

>> Tiềm năng văn học trẻ xứ Thanh

>> Từ Nguyên Tĩnh và tính vấn đề của Truyền thuyết sông Thu Bồn

>> Hai nửa tâm hồn trong “Đổi lấy mây trời” của Lê Vạn Quỳnh

>> Núi ngực em đang hát

>> Thơ Phạm Tiến Triều với không gian văn hóa xứ Mường

>> Truyện ngắn Viên Lan Anh

>> Chùm thơ Trương Vạn Thành

>> Huy Trụ – Chất thơ trữ tình sâu lắng

>> Nhà giáo xứ Thanh và những trang thơ thấm đẫm tình đời

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.