Chùm thơ Khang Quốc Ngọc: Em đừng gọi mặt trời không thức nổi

Vanvn- Đừng cắt thời gian giấu sau lưng đồi/ Đừng gùi ánh sáng trong veo đi vào vùng sẫm tối// Cây ngải sợ bùa cây lá ngón sợ chết/ Đường xưa đá chồng đá đổ mồ hôi bây giờ thành đá hát/ Em không gọi mặt trời vẫn lên thôi

Nhà thơ Khang Quốc Ngọc

Nhạc phím lõm trỗi phía nào cũng gấp

 

Đứng lại ngóng vọng cống xề xang là kí ức nảy mầm

Nhưng hối hả chạy lấy sức đâu vô quãng ngắn

 

Quay ngửa quay ngang nốt nào nghỉ ngơi thư giãn

Đôi chân dành cho phần nhiều phím chùng đếm bước

Ngửa cổ kéo Phụng Hoàng về sợ đẫm giọt song loan

 

Em thả giấc mùa đã kín mấy độ thơm

 

Nỗi nhớ nén lò xo tiếng con cu gù nảy căng buổi sáng

Chung cư nằm nghiêng lặng im ăn tết

 

Con chim sẻ gõ tiếng hót vào ô kính

Những con mắt vuông xếp chồng im lặng

Hương cà phê đùn lên khét lẹt nỗi ven đường

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Trong giấc mơ phục sinh

 

Thúc anh bay lên bằng điệu lao vội vã

Đẩy anh chạy trong khi đang nằm ngửa

 

Khổ thân rét căn phòng anh vứt bỏ

Đào xới đất cát ngoài kia rét ngọt chết chìm

Anh đánh đắm mình chới với giấc mơ hiện sinh

 

Em đừng gọi mặt trời không thức nổi

 

Đừng cắt thời gian giấu sau lưng đồi

Đừng gùi ánh sáng trong veo đi vào vùng sẫm tối

 

Cây ngải sợ bùa cây lá ngón sợ chết

Đường xưa đá chồng đá đổ mồ hôi bây giờ thành đá hát

Em không gọi mặt trời vẫn lên thôi

 

Sài Gòn 19.02.2022

KHANG QUỐC NGỌC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *