Chùm thơ Khaly Chàm: trước mặt trời đang rướm máu

Vanvn- tôi chưa hề có ý niệm về sự bao dung/ nhưng cái bóng tôi/ thường cúi hôn những bông hoa chờ hửng nắng/ cái bóng cũng thèm khát muốn được ngã vào vòng tay thân ái của tôi/ trước mặt trời đang rướm máu

Nhà thơ Khaly Chàm

bối cảnh ban mai

 

sự thức tỉnh trên chóp mũ ngày

đô thị sốt lạnh nộ khí cực đoan

điều hòa nhiệt cơ điện mù khái niệm không gian mở

vô hình âm tần chim sẻ nâu lãng thính ngây ngô

 

đất trời nghễnh ngãng

thoáng qua lời oán than vú ép không mùi

mùa trái xanh oan khuất tội đồ phi lý

vô nhân tính lũy thừa thẫm xám nụ cười đểu cáng

 

khuấy sắc caro hòa tan màu địa ngục

hỗn độn kế hoạch tồn sinh nhộn nhạo

đắng ngọt ngoan hiền trượt xuống công năng hành thổ

lặng lẽ ban mai khói bay hững hờ

 

phác họa kết tinh mắt thượng đế

hơi nước trong mây chấp chới bão cuồng

khối não kiến đen hóa lỏng thời tiết

nối nhau trật tự ve vẩy râu bò chậm lên cây

 

treo lên chút hương rồi nhìn

 

tôi thấy đó là cái bóng của chính mình

có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc

chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối

như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng

hàng trụ điện vỉa hè không con mắt

chẳng dám nguyền rủa lũ bướm ma đã và đang trườn qua dục tính

chúng đập cánh bức bách muốn được tham gia liên hoan cùng thống khoái

cái bóng tôi hèn mọn như một con gián đen lén lút nhặt nhạnh thời gian rơi rớt ở đâu đó

 

tôi ngồi, nhìn những nắp cống ven đường đã bị khui lên được dich chuyển sang bên

người thành phố sau bao nhiêu năm nén lòng chờ đợi dòng nước mắt tuôn trào

em cũng ngồi, nhưng đang ngóng chờ con mèo tam thể trong nhà mắc chứng mộng du trở về trước cơn bão rớt

ý niệm về một nhất định không tuyệt đối vì thế luôn xô lệch thi ca

từ chương đã được thụ tinh trong học thuyết lỗi thời hoang tưởng

cho nên tôi thường bị điên chạy tìm để xoa nắn nhiều pho tượng không đầu

 

cái bóng tôi nhẫn nại bò trên mặt đất

chợt nghĩ tại sao người ta lại thich đi bằng hai đâu gối

chúng tôi dìu nhau đi dưới những tán lá xanh

dường như bước chân không thể tạo sóng thanh âm làm rung động những chiếc lá mất trí nhớ

chỉ cần một chút nhờn nhợt gió để an ủi điều tầm thường trong độ lượng của giấc mơ tiềm ẩn

 

tôi chưa hề có ý niệm về sự bao dung

nhưng cái bóng tôi thường cúi hôn những bông hoa chờ hửng nắng

cái bóng cũng thèm khát muốn được ngã vào vòng tay thân ái của tôi

trước mặt trời đang rướm máu

thật ra, có lẽ nào tôi cũng là một thằng người vô cảm rồi chăng

cái bóng ơi, hãy choàng ôm lấy nhau rồi hôn nhau như chưa từng được hôn đi nhé

người đời sẽ nhìn chúng ta là hai kẻ khật khùng rơi xuống từ một hành tinh lạ

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thúy

với đa chiều hình ảnh

 

gió tự mãn vì đã uốn cong được nắng

nắng sinh động vẻ đẹp mơn trớn mắt lá mướt xanh

bầy sẻ phố hồi tưởng quá khứ và luôn tạo mới hợp âm

hồng ngoại vô hình nhiệt tiêu tán lũ sương mai cô đọng

giọt cà phê đắng tương thích cái chau mày ý nghĩ

thần kinh căng qua mệnh đề nguyên sinh rug động tạo vết trầy xước mặt gương ngày

 

mặc nhiên cột điện đường đứng nghiêm cúi đầu thở khẽ

có thể, đang ước ao lớp vải khẩu trang che kín mũi miệng như người

thơ ngây dung dưỡng sự thật vẫn hơn chủ quan với quá nhiều khí độc chờn vờn

mù căn số phận chẳng nghĩa lý gì

đêm phải chấp nhận theo quy ước đã sắp sẵn để diễn tuồng phát sáng

 

ánh nhìn lập dị của vài tiểu thư đài các

di ứng khói cay ghê tởm gánh hàng rong

những tưởng các chị và em môi cười héo úa

ngẩng mặt nỗi đồng cảm rạng ngời chia sẻ niềm vui

ông lão hơi còng lưng chân tình cảm ơn trao tờ vé số cùng lời chúc tràn đầy hy vọng

 

đẩy xe thồ cọc cạch dàn trải trái cây chín bốn mùa rao bán

nhễ nhại mồ hôi trán hào quang hạnh phúc lấp lánh

thuận lý vòng quay bánh xe quý tộc vụt vù trên trục lộ thiên đường cuộn tròn tơ lụa nắng

“tôi nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn bay như một tờ giấy…”

 

hàng cây phố không cần chùm rễ phát truyền động lệnh

tự nâng trái tim lên theo từng khoảng khắc bóng nghiêng

kiêu hãnh nhận ra giấc mộng an lành còn vương trong vòm lá

tôi chợt biết, trong những thước phim đời thường nhòe nhạt sắc màu

cuối cùng hiện rõ mặt tôi trà trộn cùng với những mặt người tan ra thành hạt trắng đen mất hút vào ánh sáng

 

với mùa đông nhưng không phải là thơ

1.

hão vọng luôn dành cho một thằng người

hít thở mùi nụ cười răn đe thú tính

người đàn bà nhặt gió chướng hanh khô

teo tóp những hạt giống được thụ tinh trong ống nghiệm

chắt chiu lắm nhưng chẳng biết để làm gì

tôi tự cắt cái bìu yêu quý của mình treo trên thập ác đóng đinh

tụng khúc tình độ kinh

đau điếng bảy con quỷ ẩn náu trong tim

người đàn bà trèo lên đỉnh khói sương hai mắt đứng tròng

với tay theo muốn níu giữ khi tôi vừa rơi

 

2.

tôi đã nhìn thấy mình

nằm ngửa mặt trên cánh đồng cỏ ma hoang hoải gió

bầy chim mờ xám trên bầu trời

với đội hình đầu mũi tên bay về phương nam

chúng thả những mật ngữ rơi xuống mắt tôi lạnh buốt

ngươi đàn bà mang cặp kính trắng

mái tóc đen tuyền có thể đã dùng thuốc nhuộm

kéo tay và đỡ tôi đứng dậy dìu đi

tôi chợt nhớ, ngoái cổ lại nhìn cái vỏ chai rỗng không nắp đậy

 

3.

lầm lũi đi trong chiều buông

người đàn bà trên vai quang gánh

những ngọn nắng quái đang trổ mầm bóng tối

mùa đông oặn mình trong chiếc thúng

một lũ bướm đỏ thẫm màu máu thoát thai

có vài con đập cánh trên vạt tóc màu sương muối

một con bướm bà chúa cõng thần hồn tôi bò trên mặt đất

tự lúc nào ngôn ngữ đã trần truồng ói ra bầy rắn độc

má ơi, con vẫn còn thở mà!

 

KHALY CHÀM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *