Chùm thơ Khaly Chàm: Giá như đừng uống môi người

Vanvn- Giá như đừng chạm âm mưa/ Bóng người vờn lụa trắng vừa bay đi/ Lách luồn trong cõi a tỳ/ Luyên thuyên giọng lưỡi được gì thủy chung?/ Biến thiên ảo ảnh vô cùng/ Mở toang tịch lặng vỡ tung đất trời/ Giá như đừng uống môi người/ Hồn ta thoát xác cả cười trên mây

Nhà thơ Khaly Chàm

ĐOẢN KHÚC: DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI

 

Ngọt lời một chút, nghe em

Đừng như lửa sấm cháy mềm đời nhau

Hôm nay ảo mộng ngày sau

Choàng ôm gió đắng trắng màu thời gian

 

Điên mê, ta ngã dịu dàng

Gục đầu thơ khóc nhòa trang sử tình

Phù trầm trổ nụ tâm kinh

Môi khô mấp máy, ngôn tình khói sương

 

Hoài thai với cõi vô thường

Rướn mình, kết tụ mùi hương lên trời

Thưa em: giả tưởng rối bời

Hình ta cổ quái, ơn đời và em!

 

Một đời bại chiến nhìn đêm

Xác bên vực tối nhịp tim loạn cuồng

Mặt trời, nhìn sững tay buông

Cũng đành quy phục nghe chuông gọi hồn

 

Chơn thần ngậm gió vô ngôn

Tay vờn ngón máu vẽ hồn thơ điên

Mắt tình bùa lưỡi linh thiêng

Trườn qua ảo giác hồn nhiên bật cười

 

Khói buồn nhả vụng vài hơi

Nghiệm từng khoảnh khắc mù trời thiên thu

Một đời nhấm nhẳng lời ru

Hãy đau hơn nữa khóc mù căn nguyên!

 

Khát thèm chạm đáy vực riêng

Lửa em ngọt buốt ta nghiêng ngả hình

Bướm bay loạn sắc tiền đình

Hương môi nhập thể hiển linh dịu dàng

 

Trần truồng lạc thú hồng hoang

Cảm ơn tội lỗi địa đàng khiêm cung

Hớ hênh phồn thực vô cùng

Câu thơ mụ mị cõi chung mơ hồ

 

Gục đầu mê nhiễm hư vô

Dưới chân đất mở cửa mồ chờ ta

Dìu nhau cái bóng đã già

An nhiên ngửa mặt kỷ hà vòng bay

 

Tràn khuya thể phách rú dài

Chữ kinh mang mặt nạ ngày nhai đêm

Đóm phù phiếm lóe hương diêm

Ta cười vô thức quên chiêm nghiệm tình.

 

GIÁ NHƯ ĐỪNG UỐNG MÔI NGƯỜI

 

Giá như đừng ngậm môi nhau

Đừng mơn trớn rợn phía sau mặt người

Luồn tay hương ngực mở phơi

Lửa tam muội cháy… bã bời điên mê

 

Rằng mê: quên mất đường về

Nhặt từng con chữ bên lề hời ru

Tình ơi, như khói sương mù

Huơ tay một vốc – á đù – buồn chưa

 

Giá như đừng chạm âm mưa

Bóng người vờn lụa trắng vừa bay đi

Lách luồn trong cõi a tỳ

Luyên thuyên giọng lưỡi được gì thủy chung?

 

Biến thiên ảo ảnh vô cùng

Mở toang tịch lặng vỡ tung đất trời

Giá như đừng uống môi người

Hồn ta thoát xác cả cười trên mây

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

ĐÊM QUA TA CHẾT KHÔNG ĐÀNH

 

Cả cười rạn vỡ đêm xanh

Rượu suông nổi bọt trổ cành lưu ly

Nhẹ nhàng tung cánh bay đi

Tràn khuya nắng rụng sao kỳ lạ chưa

 

Cần chi bao giọt âm mưa

Nến hao lụn tắt cho vừa thâu canh

Đêm qua ta chết không đành

Sáng nay nhớ quá thị thành có em

 

Một đời như cỏ úa mềm

Choàng ôm cát bụi khát thèm môi hôn

Cụng ly với bóng chiêu hồn

Hát ru ký ức bằng ngôn ngữ rừng

(Những ngày mưu sinh trên rừng biên giới, đầu hè 5/2018 )

 

ĐÊM BAN MÊ

Lửa bùng ký ức tro than

Cỏ xanh mộ địa dấu tàn binh đao

Thì thôi, hãy vẫy tay chào!

Vinh danh một thuở… đi vào thiên thu

 

LÊN THÁC KHÓI

 

Tìm ta dưới lũng sương mù

Trèo lên chóp đỉnh nhìn phù vân bay

Trắng ngày – trắng hai bàn tay

Thơ đang bật khóc đợi ngày siêu sinh

 

CAFÉ ĐƯỜNG PHAN BỘI CHÂU

 

Bao giờ thức đợi bình minh

Lung linh sắc giới chạm hình bóng ta

Lời kinh mầu nhiệm tụng ca…

Gót khuya vỡ nhịp mù lòa chân mê

 

BÊN CẦU REPORT

 

Gió cuồng hú gọi sơn khê

Bụi bay vàng nắng mưa về vực sâu

Xin đừng nói chuyện bể dâu

Em cho ta phút nguyện cầu bình an!

 

TỪNG ĐÊM TÔI VỚI BÓNG TÔI

 

Ngửa tay hứng nắng ngậm chơi

Ngồi thu lu ngắm mặt trời nhăn nheo

Níu từng tiếng thở mà leo

Hình quay quắt rụng quăn queo bóng mờ

 

Nhân-chia-trừ-cộng giấc mơ

Câu thơ co rúm nằm chờ áo cơm

Ống xương tuyệt vọng còn thơm

Rỗng không gặm nhấm đừng gờm mặt nhau

 

Dăm ly rượu đắng… tào lao

Nghe từ đâu đó ai gào nửa khuya

Nhặt lên ngạo mạn phân chia

Ô hay! ai khóc trước bia mộ người[?]

 

Cào chi đau xước môi cười

Nhởn nhơ một lũ đười ươi luân hồi

Cù nhây hai tiếng than-ôi

Từng đêm tôi với bóng tôi khật khùng

 

KHALY CHÀM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.