Chùm thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Chúng ta bay lên cùng những suy niệm trắng

Vanvn- Rớt xuống tận cùng nỗi khát/ Những cành hồng đêm qua thắp lên ánh sáng/ Bằng mùi hương của Adam của Eva// Để khi rụng xuống. Em tan vào cỏ cây/ Em tan vào đám mây. Tan vào anh/ Chúng ta bay lên cùng những suy niệm trắng…

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga ở Tiền Giang

TÔI CẦM NHỮNG MÙA DẠI VÀ ĐI

 

Dại như cơn mê của sắc màu

Những đốm xanh những đóa hoa

 

Bắt đầu nở trong trái tim người họa sĩ độc hành

Không có đường viền trên những dòng cảm thức.

 

Không có những định dạng chấm than

Màu nước và những ngón tay bay lên!

 

Vũ điệu lặng yên trong khung gió

Chẳng thể đóng đinh lời nguyện

 

Ngày tôi cầm những mùa dại và đi!

 

MÙA XUÂN CHÍN VÀNG

 

Em mang câu thơ ra suối

Em gùi nắng thơm trên lưng

Giặt chưa trong lần gió cuốn

 

Bay về nghiêng mây nghiêng mưa

Tóc em cũng thơm. Tay em cũng thơm

Đóa mộc lam xa vắng

 

Mùa xuân chín vàng

Này tiếng hát ơi. Trả em về núi

Những thanh âm rộn ràng

 

Đêm rừng lửa xanh

Em mang trái tim nóng hổi

Phập phồng tiếng hú gọi trăng

 

Khăn piêu bỏ bùa bỏ ngải

Ta say. Ta chẳng nói năng!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

ADAM – EVA VÀ NHỮNG ĐÁM MÂY

 

Em bắt đầu đi về phía bàn tay anh vẫy

Và bất chợt hoá thành mây

Những đám mây tìm thấy nhau

 

Tan vào nhau bằng những phân tử vĩnh cửu

Dẫu biết rằng

Những điện tích trái cực. Có lúc sẽ làm chúng ta nổ tung

 

Giữa hư ảo cuộc người

Những phù phiếm như cầu vồng

Lấp lánh và đầy ma mị

 

Quyến rũ và đầy những hoài nghi

Ta nhìn thấy nhau. Một nửa hành tinh cháy

Trong lồng ngực cơn thủy triều xanh

 

Vẽ một định mệnh khác

Từ kỷ nguyên này

Em như mây. Và em như mưa

 

Rớt xuống tận cùng nỗi khát

Những cành hồng đêm qua thắp lên ánh sáng

Bằng mùi hương của Adam của Eva

 

Để khi rụng xuống. Em tan vào cỏ cây

Em tan vào đám mây. Tan vào anh

Chúng ta bay lên cùng những suy niệm trắng…

 

PARIS VÀ EM

 

Ngữ ngôn không có thật

Ngày anh viết lên cánh hoa những mật thi không màu

Em nghe đôi mắt nhỏ xuống trái tim những giọt lệ xanh biếc

Hình hài mùa thu Paris vẹn nguyên trên dòng Seine trong vắt

Những chiếc khói mềm như lụa non!

Bay qua đại dương

Những đôi cánh hát

Nhung mềm một đêm lụa mộc

Từ trong da thịt

Những mùa xuân dậy hương

Phía cánh đồng oải hương

Em về trong câu chuyện của cỏ

Mây êm dịu trôi trên ngày nắng lam

Hình như em vừa chạm mùa xuân trên những ngón tay anh

Rung lên làn gió…

Bất chợt Paris như sóng

Sông Seine và đôi môi anh đẫm sương mù

Em biết những nỗi khát rất bỏng

Và mặt trời phía đuôi mắt đó

Vẫn rực rỡ một tình yêu. Paris và Em!

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.