Chùm thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Bay từ giấc mơ cô Tấm

Vanvn- Mùi thị chín/ Phía cổ tích. Nơi bàn tay em hái/ Dấu trăng rất xanh. Khuyết trên vành lá non// Mùa xuân đầu tiên. Mọc những chiếc cánh / Bay từ giấc mơ cô Tấm/ Rụng xuống tôi. Đóa thị rất thơm!

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga ở Tiền Giang

EM BƯỚC RA TỪ QUẢ THỊ

 

Em bước ra từ quả thị

Ngày cô Tấm mang áo hoa. Cài trâm ngọc bích

Đi hài tía

 

Qua bậc cửa tinh khiết

Đón mùa xuân trong chiếc nón của mẹ

Tôi nghe. Những hạt nắng thơm hương

 

Mùi thị chín

Phía cổ tích. Nơi bàn tay em hái

Dấu trăng rất xanh. Khuyết trên vành lá non

 

Mùa xuân đầu tiên. Mọc những chiếc cánh

Bay từ giấc mơ cô Tấm

Rụng xuống tôi. Đóa thị rất thơm!

 

NGÀY TÔI NHƯ KÉN BƯỚM

 

Những bìa rừng xanh. Trong lần ta hôn nhau

Câu chuyện ướm nụ tháng giêng…

Chiếc khăn san. Bay qua giấc cỏ

 

Không thể còn lại dấu vết

Mùa xuân. Từng đi qua đuôi mắt

Nhỏ xuống giọt ngân khánh!

 

Tay em ôm mùa lá khô

Những chớp mi trầm…

Ngày tôi như kén bướm. Đẫm tơ xanh.

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

NHỮNG GIỌT GIUTAR TRẮNG

 

Mùa hạ bắt đầu từ khúc mưa nào

Nghe con đường 20. Xôn xao nắng!

Nghe đôi chân em về xanh cỏ biếc

 

Kể với ngày xưa

Những hạt nắng thơm như tóc

Vạt áo ru gì. Để sóng bắt đầu cuộc di cư

 

Một hôm như thuyền trôi

Trôi qua cửa sông cửa biển

Ngày em. Những cánh mây xanh trổ hoa

 

Một loài hoa thanh khiết

Để chiều nay tím khung cửa nhớ

Ngồi lại nhấp chén xa người.

 

Mùi vang đỏ cháy lên những sắc màu từ ly

Lấp lánh em.

Lấp lánh những giọt guitar trắng…

 

MI KHUYA VÀ GÓT NẮNG

 

Tiếng chim sau vườn lạ

Và những thanh âm rất sắc.

Rụng dấu rêu

 

Tay em cầm chiếc ô đỏ

Che ngang môi thanh xuân.

Nghe khúc gió. Vỡ xanh

 

Mặt sông…

Lặng im như gương

Soi muộn những hình dung cũ

 

Tôi ngồi ở đây. Lặng

Bên khung cửa

Nghe đầy gió tím…

 

Mùa oải hương. Xa thẳm

Thuở cánh đồng thiếu nữ.

Đẫm xanh

 

Dưới mi khuya. Tràn ngực tôi

Những hạt sương rủ mềm

Thơm gót nắng!

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

HÃY NHÌN NHAU ĐI

 

Vắt ngang mi

Vắt ngang môi. Một ngày nắng đẹp

Dẫu hỏi lòng người có vui?

 

Ta đi ngang qua nhau

Bằng tiếng chào thật khẽ

Bằng trái tim. Thắp lên lửa yêu đời

 

Hãy nhìn nhau đi

Bằng bình minh đang xanh

Bằng tia sáng lấp lánh. Trên vòm mây màu trắng

 

Hãy để tiếng hát. Cháy lên

Nghe rộn ràng khoảng lặng

Mùa thu. Dẫu có buồn bã trôi

 

Trên cánh hoa buổi sớm.Tiếng chim hót

Lòng người

Vẫn thơm mùa độ lượng!

 

TIẾNG THỞ NHƯ ĐÔNG LẠI

 

Rụng xuống chiếc lá

Mùa thu có làm nhói cơn đau

Bên ngực trái. Tiếng thở như đông lại

 

Rụng xuống cơn mưa

Ngang vòm khói xám. Ngày con tàu

Vĩnh viễn rời sân ga

 

Rụng xuống đời người

Tích tắc. Từng dòng oxy cuối cùng

Chảy thoi thóp trong mạch máu

 

Rụng xuống thân phận

Những người dân nước tôi. Ôm hình hài tổ quốc

Đau thương từ cát bụi

 

Rụng xuống tiếng kinh chiều

Những đoàn xe chở linh hồn bay theo

Đại dịch. Chiếc nón trắng như vòng mây

 

Treo lơ lửng. Nghe nỗi buồn

Kết thành mưa

Một đêm. Rụng đầy mái nhà hoả táng…

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *