Chùm thơ Huỳnh Dũng Nhân: Tập dọn mình rửa sạch bụi bặm đi

Vanvn- Không ám ảnh, không yêu ghét, âu lo/ Không nghĩ ngợi, kể cả điều cần thiết/ Tim vẫn đập chỉ một mình mình biết/ Hơi thở này như cơn gió thoảng qua.

Nhà thơ Huỳnh Dũng Nhân 

 

GỬI NGƯỜI BÊN KIA SÔNG

 

Này em đẹp vừa vừa thôi chứ

Con mắt có đuôi, môi thắp lửa hồng

Anh nhớ lắm những triền đê xứ nhãn

Tóc ai dài, con sóng lượn qua sông

 

Em đọc thơ cho anh ngồi nhớ gió

Bến xưa ơi nhịp chèo thả nơi nào

Trời nam anh tím hồn sông nước

Gặp đây rồi mà vẫn nhớ là sao

 

Này em đẹp vừa vừa thôi chứ

Để cỗi cằn cũng hé nụ sinh sôi

Chàng họa sĩ vén mây trời vẽ mãi

Nàng trong tranh vẽ hớp hồn rồi …

 

TẬP QUÊN

 

Tập quên đi tất cả những vui buồn

Quên ký ức, ước mơ thời thơ ấu

Không cần nhớ những vui buồn, tốt xấu

Cứ thản nhiên như một kẻ vô tình

 

Tập cho mình hờ hững với chính mình

Không yêu thương, không mảy may rung động

Không mặc cảm, không xót xa, hy vọng

Không mộng mơ, không lãng mạn, hận thù

 

Không ám ảnh, không yêu ghét, âu lo

Không nghĩ ngợi, kể cả điều cần thiết

Tim vẫn đập chỉ một mình mình biết

Hơi thở này như cơn gió thoảng qua

 

Chân mỏi rồi, hết mơ ước đường xa

Tay buông bỏ những gì từng xiết chặt

Chừa cái tật viết tên mình trên cát

Bởi mai sau chẳng còn lại chút gì

 

Tập dọn mình rửa sạch bụi bặm đi

Để nhẹ bước trên chặng xa vĩnh viễn

Đến đích cuối chẳng cần ai đưa tiễn

Nhưng bây giờ hãy nhớ:

PHẢI BIẾT QUÊN!

 

CUỐI ĐÔNG

 

Tôi mang tôi ra Hà Nội cuối đông

Đâu mất rồi những dấu yêu thơ bé

Mặt hồ Tây vẫn mờ sương như cũ

Chim sâm cầm giờ biết ở nơi nao

 

Tôi nhớ tôi thằng bé thủa lên 10

Mắt ngây tròn, dép cao su, áo vá

Tôi đi qua bao mùa đông xa lạ

Để bây giờ mới gặp lại mùa đông

 

Tôi ra đi, tôi có trở về không

Sao Hà Nội làm ta yêu đến thế

Ngàn trang viết thua một thời thơ bé

Thổn thức làm gì, bởi đó là mùa đông…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

TẶNG HEO MAY 

 

Bạn cất mùa đông sau mặt hồ mờ sương

Đón tôi, người phương nam co mình trong kỷ niệm

Bạn giấu F0 đến cùng tôi

Với những nụ cười tỏa nắng

Tôi đi qua những con đường mang cái rét tháng Ba

Mùa đông khoác sương mù, khẩu trang cùng áo lạnh , tôi nhìn không ra

Chỉ đoán hình như vẫn là đôi mắt ấy

Hoa bưởi mùa này đang chờ ai vậy

Chả còn mái tóc đuôi sam nào như thủa hai mươi

Bạn tôi đây, bước chân cũng chậm dần rồi…

Mọi phương trời mình đều từng qua rồi nhỉ

Các bạn đến, vẫn hiền lành giản dị…

Như kỷ niệm hồi xưa mỗi góc phố phong rêu

Cái hồi thân nhau, đến mức chẳng thể yêu nhau

Giờ cầm tay chẳng ngại ngùng gì cả

Lớp sinh viên trẻ non, mắt chớp nhìn thấy lạ

Mấy cô chú này sao tếu quá đi thôi

 

Hà Nội đón tôi, ngày hửng nắng lên rồi

Tôi muốn cười mà sao nghẹn tiếng

Gặp nhau đây tuổi heo may đưa tiễn

Hương bưởi nhắc hoài nỗi nhung nhớ tháng Ba.

 

MUỘN MÀNG TRUNG DU

 

Anh muộn màng đến Phú Thọ tìm em

Vồng ngực trung du tròn theo nhịp thở

Những cây cọ biến trời thành tranh vẽ

Ngã ba sông , em đợi phía bên nào

 

Con cá suối búng bọt nước sông Thao

Đồi chè đấy nhớ tay người khéo hái

Bưởi Đoan Hùng mãi mãi là Huyền thoại

Mình lỡ muộn nhau, cá Anh Vũ đâu rồi

 

Cá thính, bánh tai, tên nghe lạ quá thôi

Xôi cọ thơm, cùng cơm lam, rau sắng

Đêm hội Đền Hùng, câu hát xoan nhớ bạn

Anh say rồi chợt lại nhớ Bút Tre

 

Cầu tình yêu chưa kịp đón anh về

Mắt anh đã đầy bóng hình Phú Thọ

Con gái trung du uống cừ lắm đó

Đừng dọa anh, anh tự nguyện quy hàng

 

Em tròn đi !

Em trắng đi !

Và cứ cười giòn tan

Anh lạc lối đường xa nên đến muộn

Cầu Tình yêu đèn lứa đôi thắp sáng

Khi mình hẹn hò ngày trở lại trung du…

Phú Thọ Tháng 3.2022

 

ÔNG CHỐNG GẬY ĐI UỐNG CÀ PHÊ

 

Sáng nay ra uống cà phê

Anh bảo vệ chung cư cười : chào ông chống gậy

Nhớ một thời dọc ngang cát bụi

Ông đứng nhường những chiếc xe hơi chạy qua

 

Ông chống gậy ra uống cà phê

Chỗ ngồi quen, ly cà phê quen thuộc

“Vẫn cà phê ít đường phải không ông ơi ?”

ông chống gậy khẽ khàng: “vâng, tôi kiêng ngọt “

 

– Kìa ông chống gậy ra rồi

Bà bán quán lăn cây dù ra che nắng

Ông chống gậy nép vào bóng râm

Nhớ một thời tung hoàng trai tráng

 

“ Ông chống gậy ơi đi chỗ khác đi

Khu du lịch không dành cho thể dục

Ông chống gậy ngao ngán quay ra

Nhớ cái thời được người ta mời mọc

 

Mời ông chống gậy mua vé số

Thôi cảm ơn, tôi có may mắn bao giờ

Tôi làm đủ việc để cho đời khỏi nhạt

Sức khỏe là số độc đắc tôi mơ

 

Ông chống gậy ngồi uống cà phê sáng

Người già đi ngang gật đầu chào

Trai trẻ né đường đầy ái ngại

Cô gái nhìn ông vẻ tội nghiệp làm sao

 

Ông chống gậy ngồi ôn ngàn kỷ niệm

Thời núi non không ngăn nổi bước chân

Thời tờ lịch bị coi thường, quên lãng

Kiếp lãng du trên khắp cõi đường trần.

 

Ngàn bài viết, triệu tấm hình, tranh vẽ

Vạn người quen, trăm đồng nghiệp sánh vai

Những giảng đường vang tiếng ông cũng một thuở

Nhấp ngụm cà phê..

Ông chống gậy thở dài….

4.2022

HUỲNH DŨNG NHÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *