Chùm thơ Hoàng Thị Hạnh: Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?

Vanvn- Nhà thơ Hoàng Thị Hạnh người dân tộc Tày, quê quán ở Chấn Thịnh, Văn Chấn, Yên Bái. Bà từng là Giám đốc Sở Văn hóa, Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái, Phó Ban Chỉ đạo Tây Bắc và hiện là Thứ trưởng – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc Trung ương. Dù công việc bề bộn nhưng Hoàng Thị Hạnh vẫn dành một khoảng riêng cho thơ, với một hồn thơ đằm thắm. Thơ Hoàng Thị Hạnh ít gửi báo, chưa in tập, với chị, thơ như sự trải lòng, như những tâm sự cho riêng mình. Tuy nhiên, qua thơ Hoàng Thị Hạnh cũng đã hiện lên một không gian văn hóa riêng với cảnh sắc thiên nhiên, địa danh và tiếng lòng xúc động được hun đúc từ miền cao quê hương: “Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?/ Cánh đồng Mường Lò đang vào mùa gặt/ Suối Thia kể chuyện tình yêu ngày trước/ Bờ núi Hoàng Liên mây trắng ngang trời”.

NÔNG QUANG KHIÊM tuyển chọn và giới thiệu

Nhà thơ Hoàng Thị Hạnh

Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?

 

Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?

Chiều xuống, nắng thu vàng như mật

Chắc anh không giật mình nghe gió hút

Khi nhắc tên Đèo Ách, Cửa Nhì

 

Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?

Cánh đồng Mường Lò đang vào mùa gặt

Suối Thia kể chuyện tình yêu ngày trước

Bờ núi Hoàng Liên mây trắng ngang trời

 

Bao giờ anh vào Nghĩa Lộ với em?

Thị xã miền Tây vẫn chờ anh đấy

“Sống trụ xôn xao” thêm vần thêm điệu

Đêm xòe Thanh Lương xao xuyến hội mùa

 

Anh hãy vào Nghĩa Lộ với em đi

Suối Giàng vẫn xanh bầu trời Yên Bái

“Khăn mặt vắt vai…” đường không còn xa ngái

Như lời thơ anh êm đềm

 

Anh có vào Nghĩa Lộ với em không?

 

Thế là đã mùa thu

 

Thế là đã mùa thu

Mùa thu như chiếc lá

Sáng hôm qua em thấy nhặt sau nhà

Một cuộc đời đổi thay

Một cuộc đời nảy nở

Nơi cuống lá một nụ mầm hé mở

Từ sự lụi tàn một chiếc lá vàng rơi.

Có gì đâu, mùa thu như cuộc đời

Chiếc lá vàng rơi là điều rất thật

Như thời gian trôi qua chiều, qua tối

Để mỗi ngày có một bình minh

 

Thế là đã mùa thu

Mùa thu như chiếc lá

Dắt em qua cầu để đến với mùa xuân

Cả vũ trụ ngời xanh như búp lá

Bỗng thấy thương yêu da diết

cánh lá vàng

 

Khau Phạ chiều

 

Khau Phạ chiều nay em đến,

Khau Phạ chiều nay em qua.

In dấu chân anh,

Nhạc rung,

Ngựa ngược núi.

Lúi húi, cô gái Mèo xe lanh

Đeo nắng chiều về bản.

Ven suối cạn,

Búi nứa

Lặng buông cần,

Câu nắng.

Rừng lặng,

Oà vỡ tiếng chim,

Lọt thỏm vào hang núi.

Ngẩn ngơ,

Chân trượt dài dốc đỏ

Cửa rừng để ngỏ

Khoảng trời xanh.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Có phải em đấy không

 

Có phải em đấy không?

Nồng nàn sau cánh cửa

Mát lành hương giao mùa.

 

Có phải em đấy không?

Từng chùm hoa muối nở

Nghiêng cánh rừng xôn xao.

 

Có phải em đấy không?

Trắng trong dòng thác đổ

Khúc nhạc rừng vang xa…

 

Có phải em đấy không?

Bàng bạc chiều lá đổ

Sương sa quanh núi đồi.

 

Có phải em đấy không?

Vàng mơ nương lúa sớm

Ngọt ngào trên non ngàn.

 

Có phải em đấy không?

Tiếng nai rừng tìm bạn

Man mác buồn thung xa.

 

Có phải em đấy không?

Ơi mùa thu năm trước

Ta chờ mong tháng ngày.

 

Giao mùa

 

Đã giao mùa rồi đấy

Anh giờ đang ở đâu?

Sáng nay làn sương sớm

La đà ngang sân nhà.

 

Cây khế già lặng im

Nghĩ gì còn nảy lộc

Có phải vì vấn vương

Cơn mưa chiều mùa hạ

 

Vầng trăng vào tháng tám

Vàng trong trên trời cao

Khát khao lời gió hát

Cau vàng… ai sánh đôi.

 

Hoa cúc vàng triền nương

Thơm thơm cùng cỏ dại

Tiếng nai rừng gọi bạn

Dưới trăng ngàn thung xanh

 

Đã giao mùa rồi đấy

Giờ này anh ở đâu?

Biết không, em mong nhớ

Anh và mùa thu sang.

 

Đối diện

 

Rộn rã trống chiêng hội làng đã mở

Đất trời ru ru, sương phủ non ngàn.

Lặng lờ trôi, dòng sông dường như biết

Điều này,

Trước đó,

Bây giờ…

 

Người ta dặt dìu trôi về hội

Anh dắt tay em ngược dòng người

Bờ cát dài, nơi nào về bến đỗ

Con thuyền đợi ai chơi vơi.

 

Cát bụi thời gian ngay ở dưới chân thôi.

Tại sao phải tìm nơi thiên đường hư ảo

Những trái ngang, những ngọt ngào nhân ảnh

Bông hoa nào nở muộn cuối ghềnh sông

 

Phút giao hoà trời đất thinh không.

Giông bão dừng phía bên bờ lửa đỏ.

Em đã nhận ra mình

Rằng tình yêu, không nói dối bao giờ.

 

Có phải giấc mơ giữa đất trời mờ tỏ?

Hay nhân tình không trốn được lòng ta?

Tiếng chiêng trống từ ngôi đền cổ tích

Gọi ta về đối diện với bình minh.

 

HOÀNG THỊ HẠNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *