Chùm thơ Hoàng Anh Tuấn: Bay vào lời ru

Vanvn- Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn sinh năm 1984, quê xã Giao Tiến, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định. Hoàng Anh Tuấn là tác giả thơ nổi bật của thế hệ 8X, tên anh đã trở nên quen thuộc trên văn đàn, là một trong những Hội viên trẻ nhất của Hội Nhà văn Việt Nam.

Nhà thơ trẻ Hoàng Anh Tuấn

Hoàng Anh Tuấn bén duyên với thơ từ khi còn là cậu học sinh cấp hai với những bài thơ hồn nhiên trong trẻo đăng trên các báo Nhi Đồng, Thiếu Niên Tiền Phong, Thiếu Nhi Dân Tộc… anh viết đều, đăng đều từ đó đến nay. Hơn 20 năm cầm bút, Hoàng Anh Tuấn vẫn vẹn nguyên đam mê, bền bỉ và ngày càng mãnh liệt cùng những trang thơ vươn đến độ “chín”.  Điều đặc biệt trong thơ Hoàng Anh Tuấn dễ nhận ra là sau nét hồn nhiên, sau câu chữ đẹp như nét vẽ của họa sĩ kia là sự thâm trầm, sâu lắng, thẩm thấu vào lòng người đọc như nốt nhạc hay, ngân mãi. Hiện Hoàng Anh Tuấn là Thiếu tá, công tác tại Công an tỉnh Lào Cai. Công việc luôn va chạm với giấy tờ, hồ sơ, tội phạm, nhưng trong anh luôn cuộn chảy một hồn thơ nồng đượm. Hoàng Anh Tuấn đã cho ra mắt bạn đọc 2 tập thơ là “Mùa phơi váy”, NXB Hội Nhà văn 2013, “Những chiều tam giác mạch”, NXB Hội Nhà văn 2015. Tài năng của Hoàng Anh Tuấn đã được khẳng định bằng nhiều giải thưởng của Trung ương và của tỉnh, tiêu biểu là Giải B giải thưởng Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2015 cho tập thơ “Những chiều tam giác mạch”. Gần đây Hoàng Anh Tuấn thử sức với văn xuôi và bước đầu thành công. Hoàng Anh Tuấn tâm sự: “Thơ là duyên, văn là nợ, văn chương là duyên nợ tôi mong trả kiếp người…”.

NÔNG QUANG KHIÊM giới thiệu

 

BAY VÀO LỜI RU

 

Thân cò lặn lội ca dao

Cõng mưa nặng hạt bay vào lời ru

Mẹ ngồi ẵm gió mùa thu

Đồng xa vọng tiếng chim gù lúa ơi

 

Cái ngủ còn mải đi chơi

Nụ hoa mải đỏ khoảng trời mải xanh

Mà nghe mẹ hát ngọt lành

Cái ngủ về đậu trên vành mắt con

 

Nắng hồng ngọt lịm – thỏi son

Tô lên đôi má con tròn thơ ngây

Lời ru nảy búp thành cây

Từ trong lòng mẹ đong đầy yêu thương

 

Lời ru mềm sợi tơ vương

Níu con với những nẻo đường tuổi thơ

Cỏ may dệt tím đôi bờ

Hoàng hôn nhuộm biếc giấc mơ cánh diều

 

Lời ru trắc ẩn phận Kiều

Đò ngang mẹ chở mấy chiều sang sông

Cá trê cá trắm ngược đồng

Lời ru đã lặng mẹ không có nhà…

 

HOA NỞ TRÊN ĐÔI TAY MẸ

 

Mẹ tôi chắt chiu cay đắng

Một đời gom nhặt khổ đau

Từ trong bao nhiêu khó nhọc

Nở ra muôn sắc muôn màu

 

Ngón là cành khô gầy guộc

Da như vỏ mốc chai sần

Ôi đôi bàn tay năm tháng

Mọc lên ngàn vạn mầm xuân

 

Mẹ tưới xuống ngày nước mắt

Lá còn đọng trắng mồ hôi

Áo mẹ bạc hơn vạt đất

Chờ mong hạnh phúc đâm chồi

 

Phong lan chúm chím son môi

Ngọc trâm nõn nà phấn má

Gió về chở đẫm mùi hương

Thơm suốt mùa đông mùa hạ

 

Căn nhà rộng dài thêm mãi

Bố đi đã mấy thôi đường

Mẹ hái đĩa hoa dâng cúng

Nhìn nhau qua những khói sương

 

Bỗng trời nổi cơn giông bão

Hoa tàn rã cánh bên thềm

Giấc mơ làm tôi bừng tỉnh

Lo sợ trút đầy lòng đêm

 

Tôi trót hão huyền thi sĩ

Rong chơi khắp cõi phàm trần

Hoa nở trên đôi tay mẹ

Đợi tôi cuối chiều phù vân…

 

ĐẠP XE BỐ VỘI QUA CẦU

 

Bố thường dậy sớm đạp xe

Chở mùa đi suốt từ hè vào thu

Bờ sông vọng tiếng chim gù

Đường dài trước mặt sương mù sau lưng

 

Bàn chân xuống biển lên rừng

Đã đầy giông bão đã từng đắng cay

Một thời tay trắng bàn tay

Mồ hôi hoá muối mong ngày giàu sang

 

Ba lô xe đạp rời làng

Vẫn không quên mặt họ hàng nhà quê

Dù xa giỗ tết vẫn về

Bánh xe mòn vẹt triền đê thuở nào

 

Bố bay khắp cõi trăng sao

Tàn xuân rã cánh hoa đào gốc vôi

Vòng quay sinh tử luân hồi

Như sông ra biển lại trôi về nguồn

 

Nhủ lòng nước mắt đừng tuôn

Nơi miền ánh sáng nỗi buồn còn đâu

Đạp xe bố vội qua cầu

Bên kia tháng bảy mưa ngâu rợp trời…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

HẢI ĐĂNG

(Cho con trai Hoàng Hải Đăng) 

 

Bố bắt đầu sinh ra

Khi con cất tiếng khóc đầu tiên

Bầy chim sẻ hót khúc ca mùa hè

Đón chào con mặt trời tròn tháng sáu

 

Lời ru khẽ khàng nở hoa

Thành đoá sen trên bàn tay phật

Phật nâng đoá sen đặt vào lòng bố

Bố bồng đoá sen bố hát à ơi

 

Tã lót con phơi

Bay phấp phới mảnh trời xanh dưới nắng

Bố chẳng ước là mây trắng

Bố ước là tã xanh

Bố ước là trời xanh

Để ấp iu con

Để che chở con – con là mây trắng nhé

 

Con – hạt phù sa nhỏ bé

Trôi ra phía bể

Bố là dòng sông

Chở phù sa bồi đắp cánh đồng

Giọt mồ hôi người làng Hoành Nha đổ xuống

Cho cây lúa mọc lên nhưng bông lúa biết cúi đầu tạ ơn giọt mồ hôi

 

Con không là sen thơm, không là phù sa, không là mây trắng

Con là ngọn hải đăng

Mắt con rạng hơn sao

Tâm con tỏ hơn trăng

Biết canh cơn bão ngoài khơi xa gọi đoàn thuyền mau cập bến

Biết thương những người đàn bà giấu nỗi buồn và âu lo trong cát mịn

Đợi chồng họ về trú ngụ chốn bình yên

 

Bố trút sạch mọi ưu phiền

Lúc nghĩ đến con – một ngọn đèn hiên ngang trước biển…

 

NHÀ TÔI

 

Nhà tôi nép dưới chân đê

Ao bèo trước mặt bờ tre sau nhà

 

Đêm trăng cau thả ngàn hoa

Trắng ngần vại nước tưởng là sao rơi

Mảnh sân ngửa mặt nhìn trời

Ngày mùa thóc lúa nằm phơi nắng hè

 

Ổi đào ngọt lịm gió se

Chào mào sáo sậu bay về vườn xưa

Mái nhà bạc phếch nắng mưa

Ngó lên lỗ dột mây đưa xanh trời

 

Đông tràn trâu thở ra hơi

Bấc lùa kẽ liếp vào chơi trong nhà

Tựa song trông nắng tháng ba

Thắp lên cây gạo đỏ hoa cổng làng

 

Tìm đâu mái rạ chín vàng?

Che tôi lớn giữa mơ màng lời ru…

 

XÔI NẾP HƯƠNG NGÀY ĐÔNG

 

Trời trở gió mùa đông bắc

Mẹ đồ chõ xôi nếp hương

Con nằm ngái ngủ trên giường

Ngát bay khắp gian nhà vắng

 

Khói mỏng như tóc mẹ trắng

Củi khô là dáng mẹ gầy

Gạo nếp mẩy tròn hạt mây

Lửa hồng xoè hoa tí tách

 

Bóng mẹ in lên bức vách

Vui gì mà nước đang reo

Rét quá co ro chú mèo

Cuộn mình sưởi trong tro bếp

 

Ô kìa muôn nghìn mắt nếp

Mở ra dài rộng cánh đồng

Cúi đầu cây lúa trĩu bông

Tạ ơn công người gieo hạt

 

Mười ngón tay mẹ đang hát

Đơm cho thơm dẻo nở bừng

Con ăn mà dạ rưng rưng

Thương tuổi thơ nghèo lam lũ

 

Mẹ ơi bây giờ no đủ

Chẳng còn thèm thịt thèm xôi

Kí ức con toả hương rồi

Về nơi ngày đông xa lắc…

 

HOÀNG ANH TUẤN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *