Chùm thơ Hà Thiên Sơn: Vị Xuyên ngày giỗ trận

Vanvn- “Gió cứ thổi bời bời/ Trên đỉnh đồi Quản Bạ/ Dòng sông Lô êm ả/ Chở nắng chiều về xuôi.// Chiến tranh đã qua rồi/ Núi đồi giờ xanh lại/ Các anh còn trẻ mãi/ Trong màu mây trắng bay!”. Nỗi day dứt của nhà thơ Hà Thiên Sơn cũng là tâm trạng của những cựu binh may mắn còn sống sót khi trở về thăm chiến trường xưa “Tri ân đồng đội cũ”…

Nhà thơ Hà Thiên Sơn sinh năm 1953, quê Phú Thọ, nhập ngũ năm 1971, chiến đấu tại chiến trường B2 – miền Đông Nam bộ. Ông là cử nhân văn chương, tiến sĩ tiết học, giảng dạy tại Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TPHCM; đã xuất bản bốn tập thơ.

Nhà thơ Hà Thiên Sơn ở TPHCM

Vị  Xuyên ngày giỗ trận

 

Vị Xuyên ngày giỗ trận

Chúng tôi trở về đây

Tri ân đồng đội cũ

Biết nói sao cho đầy.

 

Trắng toát một mầu mây

Trên hàng cây cụt ngọn

Tiếng chim nghe thảng thốt

Nỗi buồn làm sao khuây.

 

Các anh để lại đây

Dấu giày trên đá xám

Nhớ những ngày khô hạn

Cõng nước lên cổng trời.

 

Gió cứ thổi bời bời

Trên đỉnh đồi Quản Bạ

Dòng sông Lô êm ả

Chở nắng chiều về xuôi.

 

Chiến tranh đã qua rồi

Núi đồi giờ xanh lại

Các anh còn trẻ mãi

Trong màu mây trắng bay!

 

Chiều mưa xóm đạo

 

Từng giọt chuông chiều lấp lánh rơi

Ngày đi chầm chậm phía sau đồi

Hoàng hôn đã nhạt chân trời cũ

Sông cái cạn nguồn lững thững trội.

 

Tôi lính xa nhà ghé lại đây

Hành quân ngàn dặm tóc sương đầy

Giày đinh vẹt gót hành trang mỏng

Người ẩm hơi người thuốc cháy tay.

 

Đơn vị dừng chân có nửa ngày

Giữa mùa xóm đạo trắng mưa bay

Thương em đến lớp mong manh áo

Tôi xót không nguôi dáng mẹ gầy.

 

Đời trai viễn xứ nơi biên ải

Sa trường áo lính bụi tình vương

Có em sâu thẳm trong nỗi nhớ

Tôi thấy lung linh bóng giáo đường!

Dấu nạng tròn

 

Sau chiến tranh bạn tôi trở về làng

Một chân gửi lại chiến trường năm bảy mốt

Đồng áng khó khăn bạn chọn nghề đứng lớp

Cây nạng nằm yên trong lúc giảng bài.

 

Làng tôi nghèo dòng sông lại chia hai

Con đường đất hoai hoai mùi cỏ mục

Dấu nạng tròn lâu rồi như thầm nhắc

Thầy giáo thương binh sớm tối vẫn đi về.

 

Điều tưởng rằng đơn giản ở miền quê

Lại sống được giữa bộn bề trăn trở

Dấu nạng tròn lâu rồi không còn nữa

Đó cũng là nỗi nhớ của làng tôi!

 

Lộc đã sáng đầu cành

        Kính tặng đồng đội

 

Tôi trở về một chân không còn nữa

Đi qua chiến tranh chuyện ấy cũng bình thường

Con đường làng gió bấc với hơi sương

Tôi đến lớp nương cây nạng gỗ.

 

Dòng sông quê vẫn bên bồi bên lở

Phù sa hồng đất nở những mùa xanh

Mới chớm xuân sang lộc đã sáng đầu cành

Những mảnh ghép cũng đan thành nỗi nhớ.

 

Thời gian trôi bao mùa lá đổ

Những mảnh tình tan vỡ cũng dần phai

Tôi đã quên năm tháng u hoài

Và lại sống miệt mài không nuối tiếc!

 

HÀ THIÊN SƠN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.