Chùm thơ Hà Phi Phượng: Người mở đường là chính ước mơ

Vanvn- Những con đường// Chúng ta cách xa/ Tưởng như không bao giờ gặp gỡ// Những nẻo trăm năm, những miền rất trẻ/ Chạm nhau giao lộ bất ngờ/ Người mở đường là chính ước mơ.

Nhà thơ Hà Phi Phượng

Đợi một mùa hoa

 

Chưa thấy hoa gạo thắp đỏ tháng ba

Ngày đẫm sương muôn li ti trên tóc mắt

 

Một nửa lặng yên thường nhật

Một nửa lênh đênh trĩu nỗi cồn cào

Bao giờ gạo ngún trời bừng lửa trong nhau?

 

Ban mai phố

 

Ô cửa lộ ra sau tấm choàng sương

Tiếng chim lảnh lót rẽ sáng

 

Nhịp điệu phố vừa khởi ngày xao động

Có bông hồng đêm qua mất ngủ

Phấp phỏng đợi mặt trời.

 

Những con đường

 

Chúng ta cách xa

Tưởng như không bao giờ gặp gỡ

 

Những nẻo trăm năm, những miền rất trẻ

Chạm nhau giao lộ bất ngờ

Người mở đường là chính ước mơ.

Tranh của họa sĩ Lê Thiết Cương

Gửi tháng Tư

 

Hà Nội sớm sương phai

Lích rích bầy sẻ tìm nhau trên nhành bàng lá nhỏ

 

Bừng sắc phong linh buông vàng lối phố

Bách hợp chờ ai e ấp nhụy đầu ngày

Tháng Tư rộn ràng mở một đường bay.

 

Khúc vọng nguyên sinh

 

“Đừng để lại gì ngoài những dấu chân

Đừng lấy đi thứ gì, ngoài những bức ảnh”

 

Từ rừng bước ra

Ta mãi là đứa trẻ

Thèm được bao dung nơi bóng mát cội nguồn.

 

Chào mùa hạ

 

Về đây lồng lộng gió

Về đây lấp lóa nắng tràn

 

Cây lá xum xuê hoa trái trổ mùa

Đất đai dạt dào mạch chuyển

Mặt trời hồng lên thiên đỉnh cao xanh.

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *