Chùm thơ Hà Nhật: Ngạc nhiên lòng mình vẫn chưa hoá đá

Vanvn- Tôi qua đò/ Khi tiếng súng vừa im/ Lau lách già đìu hiu quanh những hố sâu nham nhở/ Những cánh đồng dài rất dài/ Không bông lúa/ Chỉ mìn bom mang cái chết chực chờ/ Kìa bóng mẹ già lầm lũi/ Tìm tên con trên dãy dài mộ chí/ Người vợ hai mươi năm má hồng đã phai/ Ngạc nhiên lòng mình vẫn chưa hoá đá

Nhà thơ Hà Nhật

UỐNG RƯỢU VỚI TƯỜNG

Tặng H P Ngọc Tường

 

Cạn li đi Tường ơi

Không uống được vào môi

Thì nhấp bằng mắt vậy

Để ta nhớ một thời sôi nổi

Ngang dọc hai ta

Một dải đất gió Lào

 

Cả cuộc đời thuở ấy đẹp tươi sao

Gian khó hiểm nghèo say ta như rượu mạnh

 

Ta chưa kịp một lần trở lại mảnh đất thiêng

Chưa kịp về với Quảng Trị bình yên

Tóc vội bạc

Rượu nồng chưa kịp uống

 

Một thời trẻ trai

Một thời mộng tưởng

Cạn li đi Tường ơi

 

NGÀY ẤY QUA SÔNG HIỀN LƯƠNG

 

Tôi qua đò

Khi tiếng súng vừa im

Lau lách già đìu hiu quanh những hố sâu nham nhở

Những cánh đồng dài rất dài

Không bông lúa

Chỉ mìn bom mang cái chết chực chờ

 

Kìa bóng mẹ già lầm lũi

Tìm tên con trên dãy dài mộ chí

Người vợ hai mươi năm má hồng đã phai

Ngạc nhiên lòng mình vẫn chưa hoá đá

 

Thị trấn như chìm trong bụi đỏ

Em gái đem áo dài ra phơi nắng chiều

Ngày bình yên rồi ư

Ngày bình yên cho em rồi ư

 

Tôi đi đò qua sông Hiền Lương

Sông vẫn xanh thế này ư

Trời trên đầu vẫn xanh biếc thế này ư

 

Vĩnh Linh, 1973

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

 

KỶ NIỆM ĐƯỜNG 9

 

Nghìn con ngựa giật tung dây cương

Thành gió

Lao Bảo Lao Bảo

Biên cương mờ xa

Những trại tù một thuở

 

Gió gào man dại những rừng tre rừng lau

Gió xóa sạch những dấu chân lưu đày một trăm năm cũ

Gió và gió

Bởi đây là gió qua Lao Bảo

Đường số 9 đỏ trời bụi mù

Nếu đã biết mọi thứ trên đời

Em phải một lần biết gió lào Đường 9

 

Từ Khe Sanh anh lầm lũi trở về

Bây giờ thì anh hiểu

Vì sao em đẹp và dịu dàng đến thế

Quảng Trị phải đẹp và dịu dàng đến thế

Sông Hiếu phải dịu và xanh như

Phải thế lẽ đời

 

Và anh hiểu

Thế nào là món nợ anh mang

Trước tấm bia người lính

Chưa tìm được tên

Lao Bảo Lao Bảo

 

THÀNH C

 

Thành Cổ đây ư

Thành Cổ đây ư

Nơi cả Đất Nước này mắc nợ

Đây ư

 

Dưới chân tôi

Phải đâu là cỏ xanh

Dưới chân tôi

Đang rầm rập

Những bàn chân

Còn ướt nước từ bến sông Thạch Hãn

Còn ướt nước và quánh đặc phù sa

Sông Hồng sông Lam sông Mã

 

Dưới chân tôi

Những trái ngọt chưa kịp hái

Những giấc mộng lớn chưa kịp viết

Những thủy chung chưa kịp nói

Những câu thơ chưa kịp tuổi hai mươi

Nỗi nhớ vô biên mẹ già

 

Dưới chân tôi

Vô tận tương lai

 

Thành cổ

Thành cổ

Nỗi đau lặng im

 

HÀ NHẬT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *