Chùm thơ Hà Nhật: Đi tìm một câu thơ của anh từng chết đuối

Vanvn- Nhà thơ Hà Nhật tên thật Lương Duy Cán quê quán Quảng Bình, hiện sống ở TPHCM. Xuất thân nhà giáo, Hà Nhật là cây bút kỳ cựu và cá tính, đã có thơ đăng trên báo chí hơn 60 năm trước, và đến nay nguồn cảm hứng thi ca ở trong ông vẫn cuộn trào như thời trai trẻ, nghiệm sinh sâu lắng và hiện đại từng câu chữ: “Mỗi khi buồn anh lại ra bờ Nhật Lệ/ Đi tìm một câu thơ của anh từng chết đuối/ Môt câu thơ của tuổi thơ/ Một câu thơ chưa bao giờ tìm lại được”… (PH) 

Nhà thơ Hà Nhật

NGẪM NGHĨ BÊN DÒNG NHẬT LỆ 

                        Bốn bề bát ngát xa trông

                      Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia

                                        (Nguyễn Du)

 

Đâu phải mỗi ngày mặt trời lên lại khóc

Chính là mỗi ngày mặt trời lên lại đẹp

Dòng sông này cứ mỗi ngày lại đẹp

 

Đẹp hay buồn

Nỗi buồn cũng là tuyệt đẹp

Nhật Lệ sông này là thế phải không

 

Nhớ Nguyễn Du xưa

Cát vàng cồn nọ Quảng Bình

Thương Nguyễn Du

Bụi hồng dặm kia Nhật Lệ

 

Ôi ba trăm năm xưa

Cát vàng còn vàng tinh khôi

Bụi hồng còn hồng như mây sớm

Sông và núi như trẻ thơ

Lòng người và đời người hồn nhiên như ráng chiều

Sao Nguyễn Du đã viết những tiếng nức nở

Cho người ba trăm năm sau còn đoạn trường

 

Nguyễn Du khóc cho Tố Như

Hay Nguyễn Du đã đứt ruột

Cho đời ba trăm năm trước

Nguyễn Du đã đứt ruột

Cho cả anh và em hôm nay

 

Anh đến sông Nhật Lệ

Thương Nguyễn Du xưa vô cùng

Thương đời vô cùng

Thương vô cùng cả em và anh

 

KỶ NIỆM QUA QUÁN HÀU

 

Có một lần anh khờ dại

Anh đi tìm

Rồi một mảnh hàu đã cứa nát ngón tay anh

 

Máu từ ngón tay anh chảy xuống

không ngừng

Máu từ ngón tay anh rất đỏ

Không phải máu từ ngón tay đâu

Máu của ngón tay không nhiều thế

Máu của ngón tay không đỏ thế

Máu này từ tim

Máu này là máu của tim

Máu của tim nên máu cứ chảy hoài

Vết thương nào cũng thành sẹo

Vết thương nơi ngón tay đã thành sẹo

Vết thương nơi trái tim hẳn cũng đã thành sẹo

Vết sẹo nơi ngón tay từ lâu không còn thấy đau

Vết sẹo nơi trái tim

Cứ trở trời

Lại buốt

 

EM Ở ĐÂU

Em theo anh qua con đò

Con đò chưa tới bến

Ngoảnh nhìn lại

Chỉ còn anh một mình

Con đò chưa tới bến

 

Em đang ở đâu

Em đang bay trên trời

Trời mênh mang vô tận

Hay em đang bơi trên biển

Biển mênh mông vô cùng

Em đang ở đâu

 

Sao em không ở trên con đò

Theo anh tới bến

Em đang ở đâu

Sao em không cùng anh

Em đang ở đâu

Có bao giờ anh lại gặp em

Em đang ở đâu

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

TẶNG MỘT NGƯỜI CÂU GIÓ

Gửi Hoàng Vũ Thuật

 

Suốt ngày anh lang thang

Bạn hỏi anh đi đâu

Tôi đi câu gió

Trên đời bao nhiêu thứ để câu

Sao anh lại một mình câu gió

 

Anh thả sợi dây câu lên trời xa

Sao bên anh không có chiếc giỏ câu

Bởi không có chiếc giỏ câu nào đủ rộng

Chứa được những ngọn gió của đời

Những ngọn gió lồng lộng

Những ngọn gió thầm thì

Những ngọn gió cuồng nộ

Những ngọn gió yêu thương

Những ngọn gió phương Bắc

Những ngọn gió phương Nam

Bốn phương trời lộng gió

 

Không có chiếc giỏ câu nào đủ rộng

Cho muôn ngọn gió của đời

Tôi đón muôn ngọn gió

Vào trái tim tôi

 

Kìa anh có thấy vầng trăng trên kia

Chiếc phao của tôi đang động đậy

Gió đang vào hồn tôi

 

CÁNH CÒ

 

Trăm năm trước

Một cánh cò đã bay vào thơ

Ngàn năm trước

Những cánh cò đã bay vào ca dao

 

Ôi thương quá những cánh cò lăn lội

Những cánh cò tiếng khóc nỉ non

Nhưng cánh cò đơn độc ở mom sông

Những cánh cò gầy

Những cánh cò buồn như nỗi buồn đất nước

Những cánh cò chỉ bay trong ca dao

Những cánh cò chỉ bay vào những câu thơ buồn bã

 

Anh vẫn nghĩ

Những cánh cò buồn từng bay một thuở

Vẫn mãi mãi chỉ là kỉ niệm

Vẫn mãi mãi chỉ là ca dao xưa

Mãi mãi chỉ bay trong những câu thơ buồn xưa

 

Ai hay một cánh cò còn bay đến thơ anh

Một cánh cò còn bay đến đời anh

Một cánh cò còn đơn đôc hơn xưa

Một cánh cò còn nhọc nhằn hơn xưa

Một cánh có chỉ đến với riêng anh

 

Có bài ca dao nào dành cho em không

Có bài thơ cánh cò nào dành cho em không

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

ĐÈO LÝ HÒA

 

Núi vẫn thế ngàn năm mây trắng

Biển vẫn thế

Xanh rất xanh và sóng bạc đầu

 

Ngày ấy anh từng đi qua

Anh có một tuổi trẻ đẹp và buồn

Anh có một tuổi thơ buồn và đẹp

Ngày ấy anh chưa có em

Ngày ấy chưa có em

 

Ngày ấy anh từng đói cơm rách áo

Ngày ấy anh từng cận kề cái chết

Anh từng sợ hãi

Ngày ấy anh chưa có em

 

Trên đầu anh hôm nay

Vẫn ngàn năm mây trắng

Dưới xa kia vẫn vời vợi biển xanh

Chỉ có anh đầu xanh đã bạc

 

Chỉ cuộc đời vô thường

Anh vô thường

Ngày ấy anh chưa có em

Ngày ấy anh đã từng có em

 

TÌM LẠI CÂU THƠ

 

Mỗi khi buồn anh lại ra bờ Nhật Lệ

Đi tìm một câu thơ của anh từng chết đuối

Môt câu thơ của tuổi thơ

Một câu thơ chưa bao giờ tìm lại được

 

Sông Nhật Lệ cứ chảy xuôi

Chắc câu thơ cũng theo sông chảy mãi

Một câu thơ của tuổi thơ

Không bao giờ còn tìm thấy lại

Phải không em

 

Sao sông cứ chảy xuôi

Anh lại cứ tìm một dòng chảy ngược

Để cho anh tìm lại câu thơ

 

Sao sông Nhật Lệ cứ chảy xuôi

Mà anh tìm hoài một câu thơ chảy ngược

 

Sông Nhật Lệ cứ chảy xuôi

Sao anh cứ đi tìm một câu thơ chảy ngược

 

CHUYỆN Ở BIỂN

 

Có một lần em theo anh ra biển

Biển rât xanh và biển rất xa

Em hồn nhiên và  em rất vui

Anh nắm tay em cho em đùa với sóng

 

Thế mà bỗng nhiên em hỏi

Có lúc nào anh chợt buông tay em

Có lúc nào anh chợt bỏ em

Biển rất sâu

Đại dương rộng không bờ

Anh có tìm em

Anh có tìm được em

 

Sao em hỏi gì đau thế

Sao hỏi gì đau thế em

Có bao giờ anh lại buông tay em

Có bao giờ anh có thể xa em

 

Anh sẽ làm con dã tràng

Anh sẽ làm con ốc biển

Anh sẽ làm con cá kình

Anh sẽ làm con cá ngạc

Anh sẽ làm con cá he

Anh sẽ làm con thủy quái

 

Anh sẽ tìm em

Anh sẽ tìm được em

Anh sẽ tìm cho đến trọn cuộc đời

Anh sẽ tìm và nắm lại tay em

 

HÀ NHẬT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *