Chùm thơ Đỗ Thị Tấc: Về bản cùng trăng

Vanvn- Thơ Đỗ Thị Tấc – những vần thơ chắt chiu từ sữa đá, từ những thăng trầm cuộc đời và gập ghềnh đất núi. Dẫu có chênh chao thì vẫn còn đó những tình yêu thiết tha với xứ núi và con người nơi ấy: “Mùa gặt/ Cõng hạt sống trên lưng/ Địu con thơ trước ngực/ Đầu mẹ đội nắng, mưa, sấm, chớp/ Qua ba cánh rừng/ Về bản cùng trăng”…

Nhà thơ Đỗ Thị Tấc

CHUYÊN ĐỀ VĂN HỌC LAI CHÂU:

>> Văn học Lai Châu: Nhìn từ Pu Ta Leng

>> Đỗ Thị Tấc – trụ cột của văn học Lai Châu

>> Hà Phong viết để yêu thêm đất núi quê mình

>> Huỳnh Nguyên thuộc thế hệ tiên phong văn học Lai Châu

>> Thơ Đinh Hồng Nhung: Nỗi niềm của cô giáo cắm bản

>> Thanh Phương – người đa tài của văn nghệ Lai Châu

>> Thơ Phạm Đào: Gom thương nhớ gửi vào miền xưa cũ

>> Truyện ngắn Đặng Thuỳ Tiên: Lão Gàn & Sa ngã

>> Thơ Châm Võ: Giấc mơ đêm hoa nở tràn trên đá

>> Thơ Phùng Hải Yến: Em sơn cước cái nhìn phóng khoáng

>> Tản văn Lai Châu trong dòng chảy tản văn hiện đại

>> Truyện ngắn của Hà Phong: Lá của miền xưa 

ANH BƠI TRÊN ĐỆM TÌM EM

 

Cha mẹ nghèo

Cho anh con dao

Anh tra vào bao tre

Về nhà em ở rể.

Nhà em

bạc hũ

Nhà em

Trâu đàn, lợn lũ

Ruộng gần, nương xa

Quanh năm

Đi dẵm gà

Về dẵm quạ

Anh vẫn vui lòng

Anh vẫn say tình

Ngủ đệm cùng em

Đêm qua, em quên lời tổ tiên

Ngủ đệm đừng nói chuyện tình xưa.

Anh bỗng sững sờ

Trong vòng tay anh, em lại mơ về người tình cũ

Thác lũ cuốn hồn anh

Cuốn cơn khát trong tình anh

Cuốn em đi rồi.

Anh bơi trên đệm tìm em

Ôm phải tình xưa của người đàn ông khác.

 

MƯỜI BA BẬC CẦU THANG

 

Cầu thang lên nhà sàn mười ba bậc

Sáu mươi năm nhẵn bóng gỗ sồi

Ngày mẹ bé bỏng

Bà dắt tập lên

Ngày con lẫm chẫm

Bà dắt tập lên

Mỉm cười bà khen

– Giỏi lắm!

 

Giờ mẹ tóc bạc

Con cũng lớn khôn

Lưng bà còng gập

Chân run, mắt lòa

Cầu thang lên nhà

Mười ba bậc dốc

Cháu nâng bước bà

Bà khóc!

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

NHỮNG NGƯỜI MẸ NÚI

 

Cõng hạt giống trên lưng

Địu con thơ trước ngực

Qua ba cánh rừng

Mẹ lên nương

Mặt trời chưa thức.

 

Hạt giống gieo vào đất.

Con thơ ngon giấc lán nương

Tra hạt xong ôm con

mẹ hát.

Xin trời mưa cho hạt lên mầm

Xin trời thương cho cây nhiều hạt Sống.

Nuôi lũ trẻ lớn lên thành trai bản gái mường.

 

Mùa gặt

Cõng hạt sống trên lưng.

Địu con thơ trước ngực

Đầu mẹ đội nắng, mưa, sấm, chớp.

Qua ba cánh rừng.

Về bản cùng trăng.

 

Những người mẹ núi

Xin gì cho riêng mình.

 

KHÈN TÌNH

 

Không ai quên ổ lá mẹ sinh

Không ai lẫn tiếng khèn người tình

Khèn tình mỗi người một giọng

Chỉ một người biết thổi

Chỉ một người biết nghe

Trai gái bản tôi yêu nhau ngàn đời như thế.

Tìm nàng

nghe kèn lá

Tìm chàng

nghe khèn bè

Biết yêu trời mách cho

Ông không truyền

Cha không dạy.

Khèn tình

Chỉ một người biết thổi

Chỉ một người biết nghe

 

DÁNG TRE

 

Cha cho măng dáng đứng

Mẹ cho măng áo mặc

Lớn lên bung áo chật

Dáng thẳng vẫn vươn cao.

Vươn cao đến một ngày

Biết mình là con núi

Biết mình là cháu trời

Cho nên đầu tre cúi.

 

ĐỖ THỊ TẤC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *