Chùm thơ Đào Quốc Vịnh: Hai chữ Nhân Sinh

Dù không phải làng mình/ Lo bữa ăn mẹ già, em thơ/ Mải mê việc quân/ Như lớp xưa/ Mười bảy tuổi lên đường diệt giặc// Các con đang đeo trên mình hai chữ Nhân Sinh…!!!

Nhà thơ Đào Quốc Vịnh ở Hà Nội

TÌM SUỐT NGÀN NĂM

 

Đi tìm điều chưa thể biết

Lãng đãng trong mơ…

 

Khi nói về tình yêu

Miệng quỷ ác

Không là khoác lác

Không là điêu toa

Là chiếc mặt nạ che rúm mặt người

 

Khi nói đến bầu trời

Thiếu cánh chim

Thiếu làn gió lành và cỏ hoa màu sắc

Chỉ có nắng chang – dầm dề mưa trút

Những cánh đồng hoang

Tù túng

 

Khi miệng cười

Gieo tang tóc

Tiếng cười lồng những hồn ma…

 

Nói với con trẻ

Những mỹ từ lộng ngôn tươi đẹp

Mưu toan

 

Ôi sao với em thì lời yêu nồng ấm

Rồi trái tim cằn cỗi vạn dặm

Đi suốt trăm năm tìm suốt ngàn năm!

 

Chiều 02/4/2021

 

RƠI VÀO SÂU THẲM ĐÊM ĐEN

 

Chới với lao vào bóng đêm

Con đóm chập chờn mở lối

Bầy giun kêu rà rã điệu phồn sinh

Chới với

Một mình bên chới với

 

Thực hư ở đâu phía bến đợi

U buồn đêm thâu

Bóng người ập xuống nền gạch cũ

Xa xa một tiếng ai?

 

Đom đóm

Lẫn trong ánh trăng non vụn nhỏ

Bóng người ngả lối…

 

Hà Nội, 21h44 ngày 24/3/2021

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

HAI CHỮ NHÂN SINH

(Yêu quý tặng những người lính tham gia chống dịch)

 

Trĩu nặng ba lô

Áo thẫm…!!!

Con vào thành phố không tiếng đạn bom

Mà vẫn là ra trận

 

Vũ khí mang theo

Những túi hàng thiết yếu

Ngách nhỏ luồn sâu

 

Lần đầu vào thành phố

Dân quê

Hồn nhiên trong giọng nói nụ cười

 

Lời mẹ ru từ thuở trong nôi

Không chọn cho con nói tiếng chung cùng kẻ ác

Dẫu tầng cao bậc thấp

Về thành phố

Sà tay

Rưng rưng đồng bào

Xơ xác áo cơm mấy mùa dịch giã

Dù không phải làng mình

 

Lo bữa ăn mẹ già, em thơ

Mải mê việc quân

Như lớp xưa

Mười bảy tuổi lên đường diệt giặc

 

Các con đang đeo trên mình

hai chữ Nhân Sinh…!!!

 

Hà Nội, 9 h25’ ngày 24/8/2021

 

NGÀY MAI TRỜI SẼ TẠNH

(Thân quý tặng các thày cô giáo vùng lũ miền Trung)

                    

Lại mưa rơi trắng trời

Lại mênh mông bể nước

Những làng mạc không nguyên vẹn

Trang sách học trò ngập lũ

Lằng lặng thâm u tiếng trẻ thơ

 

Từng bé con dấu yêu nằm im bên đổ nát

Phủ bùn đất

Hốt hoảng mắt

Gào lên kêu khóc…!

Tiếng khóc nhói vào giữa trời và nước

 

Tầm tã bão mưa

Bao giờ, bao giờ… sẽ ngớt

Ngôi trường ngày nào dựng lại

Một ban mai thật đẹp

Ngân nga đỉnh trời câu hát

Trên mái trường

Trên nụ cười, trên con chữ

Ngày mai…

 

Hà Nội, chiều 10/11/2020

 

CÓ PHẢI EM TRÓT THẮP LỬA ĐÊM NAY

 

Em thắp cho trăng mầu sáng

Trăng chảy trượt xuống đồng làng

Câu hát giao duyên cuộn gió

Tan…???

 

Em thắp cho anh lửa rực

Thình thình trái tim ngượng ngại

Trăng vàng dát lên tiếng rạo rực kì bí

Bồng bềnh hồn anh

 

Em gieo lòng những thiếu đầy

Anh giang tay ôm trăng ngoài cửa

Trăng tuột khỏi bàn tay đầy gió

Thắt chặt lòng mình

 

Trăng tàn

Chỉ thi thoảng đom đóm

Ngọn lửa anh thành tâm điểm

Có phải tại trăng đêm, sương mềm

Hay em trót thắp lửa đêm dài…!

 

Hà Nội, 0h1′ ngày 30/6/2021

ĐÀO QUỐC VỊNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *