Chùm thơ Đào An Duyên: Tìm nhau từ nhịp chiêng ngân

Vanvn- Đào An Duyên là thạc sĩ văn học, hiện sống và dạy học tại TP Pleiku, tỉnh Gia Lai; Hội viên Hội VHNT các Dân tộc thiểu số Việt Nam và Hội VHNT Gia Lai.

Nhà thơ Đào An Duyên

Nhà thơ Đào An Duyên đã xuất bản 2 tập thơ Ngày đã qua (NXB Hội Nhà văn 2016), Một ngày khác ta (NXB Hội Nhà văn 2018) và tập tản văn Dòng sông trôi qua tôi (NXB Quân đội nhân dân 2019); nhận Giải Khuyến khích Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2017 với tập thơ Ngày đã qua, Giải C của Hội VHNT các các Dân tộc thiểu số Việt Nam 2019 với tập tản văn Dòng sông trôi qua tôi.

“Thăm thẳm chiều/ Lặng phắc những pho tượng/ Mặt cười/ Mặt khóc/ Mặt trầm ngâm/ Không có gương mặt nào đắc thắng”. Tây Nguyên bí ẩn trở thành nguồn cảm hứng chủ đạo trong thơ Đào An Duyên, trở thành cái “phông” tâm thức văn hóa, cả khi viết về tình yêu lứa đôi: “Thành phố ở phía mặt trời/ Nhìn về phương nào cũng nắng/ Mình thương nhau như mùa hội/ Tìm nhau từ nhịp chiêng ngân”.

 

TÁI SINH

 

Thăm thẳm chiều

Lặng phắc những pho tượng

Mặt cười

Mặt khóc

Mặt trầm ngâm

Không có gương mặt nào đắc thắng

 

Bung biêng chiêng

Những âm thanh gửi người thế giới bên kia

Nhịp vang

Nhịp trầm

Không có nhịp nào ẩn ức

 

Chiều đi về phía đêm

Nước mắt tượng không biết dành cho cõi người hay cõi atâu*

Chỉ còn những linh hồn an nhiên

Chờ tái sinh vào những kiếp không toan tính…

 

Tôi ngước nhìn những pho tượng lặng im bên nhà mồ

Chiều thanh thản trôi vào đêm

Tái sinh tôi

Trôi vào kiếp người không toan tính.

________

* atâu: cõi ma (tiếng Jrai).

 

MẮT CHIỀU

 

Người đàn bà Jơrai ngồi dệt vải

Chiều trở đông

Cái rét chạm ngõ gõ cửa như người quen cũ

Bàn tay mải miết đưa thoi

Những sợi chỉ màu đan vào nhau

Đan vào cả chút nắng chiều sót lại

 

Người đàn bà nghĩ gì

Mà mắt hoang lộng trong chiều gió?

Bàn tay mải miết đưa thoi

Những sợi chỉ sắc đỏ, đen, chàm

Màu của đất

Của cây

Của rừng

Cả của khát khao bỏng cháy

 

Có lẽ chị dệt những đêm con gái đắm vòng xoang

Chông chênh chiêng ché

Cả những đêm vàng trăng da diết gọi bạn tình

Quá khứ trôi trong mắt chị

 

Những sợi chỉ màu ánh lên ước mơ

Một ngày không còn nỗi lo cơm áo

Một ngày hạnh phúc vẹn tròn

Không biết nữa…

 

Bàn tay vẫn mải miết đưa thoi

Những sợi chỉ sắc đỏ đen chàm hiện lên thành thổ cẩm

Màu của đất

Cây

Rừng

Dệt thẳm khoảng chiều hoang gió…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

BÓNG NÚI

 

Trở về núi một ngày trái gió

Nghe chênh vênh cơn khát giấu đáy hồ

Bao nhiêu tuổi núi trơ mòn đỉnh đá

Bao nhiêu năm tháng đã theo nhau qua đây

 

Nếp nhà mình vẫn im lìm nép bên chân núi

Dưới bậc thang mòn dấu thời gian

Chân con lên xuống không đếm hết tuổi mình bóng từng thớ gỗ

Cha vẫn ngồi vót những nan tre và kể chuyện chiến trường

 

Con tựa vào núi tìm lại bình yên

Chuyện thành thị phố phường lòng người chật chội

Đàn cò mải miết bay theo mặt trời về núi

Núi ngủ dần trên bóng mình ngả vào đồng ruộng quê hương

 

Bình minh gọi sớm mai thức giấc

Núi mở gió thơm những thung sâu

Con nhẹ bước chân trên những bậc cầu thang nhà sàn

Bóng cha in vào bóng núi

Thấy mình vững chãi trở về nơi xanh thẳm tuổi mình…

 

ÁM ẢNH ĐÊM

 

Những ám ảnh vò xé đêm nguyệt cầm

Nỗi đau kim châm nhức từng tế bào trong suốt

Có tha thứ nào ngược về ngày em sao khuê

Mát lành anh cơn khát sa mạc bời bời gió cát

 

Ngàn năm vạn năm thạch sùng vẫn tắc lưỡi mẻ kho

Làm sao nỗi buồn ngày một ngày hai nguôi lòng que diêm vụt tắt

Những đốm lân tinh lập loè ma trơi

Thành ám ảnh nhá nhem hỗn độn

 

Chập chờn những cơn thức ngủ

Bầy chuột gặm nhấm bóng đêm đồng loã

Nhưng nhức tiếng mọt từng vụn gỗ rơi

Bao nhiêu thời gian để mục ruỗng những đêm đầy

 

Em chạm vào những bình minh

Hỗn loạn âm thanh vò xé đêm không rỗng theo tiếng mọt

Đêm ám ảnh buốt nhức kim châm nguyệt cầm

Tự trong suốt mình sao khuê vụn vỡ chân trời vừa sáng…

 

BÂY GIỜ MÙA RẤT EM RỒI

 

Anh có trở về thành phố

Bây giờ mùa rất em rồi

Có lời hẹn chờ cuối dốc

Ngoan hiền tựa một bờ môi

 

Thành phố ở phía mặt trời

Nhìn về phương nào cũng nắng

Mình thương nhau như mùa hội

Tìm nhau từ nhịp chiêng ngân

 

Vỉa hè một chỗ ngồi quen

Cà phê thơm vào ngày mới

Có bông hoa vừa nở vội

Vì mùa đã rất em rồi

 

Lời hẹn dừng phía lưng đồi

Chờ người ghé về thăm phố

Con dốc hiền, bờ môi ngoan

Bàn tay ấm cơn mưa nhỏ

 

Anh có trở về thành phố

Bây giờ mùa rất em rồi…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

CHIỀU TRUNG DU

 

Chiều trung du

Lá cọ xoè như bàn tay ngoan

Nắm vào mặt trời tia nắng cuối ngày sắp ngủ

Chợt thấy mình xưa cũ

Phiến đá cong bờ ngõ thở vào nhau

 

Chiều trung du

Chỉ dám đặt thật nhẹ bàn chân

Sợ bước đi mình làm đau cây cỏ

Những cỏ cây cả nghìn năm tuổi

Vẫn xanh như nghìn năm trước đã xanh

 

Chiều trung du

Dịu lòng trước nụ cười lành

Nụ cười chắt ra từ đời đời nhân hậu

Mình quên những ồn ào phố thị

Ước làm chiếc quạt lá khô trên tay người

 

Chiều trung du

Chỉ cái với tay là chạm vào xa xưa

Ai đế vương ai hoàng hậu quý phi

Mình sống đời cây cỏ

Những cỏ cây cả nghìn năm tuổi

Biết vui buồn biêng biếc rút mình xanh…

 

LỜI CỦA LẶNG IM

 

Khi mùa xuân vừa chớm

Tôi lọt thỏm giữa bốn bề núi đồi

Phía bên kia là thành phố của những người đã khuất

Tôi nói với lặng im

 

Này tôi mệt nhoài chạy đua với thời gian

Một ngày tôi lạc mình giữa mình xa lạ

Giữa lao xao nói cười

Tôi rỗng những tệp không

 

Tuổi nào người ta sẽ lấp đầy những ý nghĩ mình

Tuổi nào ăm ắp như cánh đồng mùa lúa chín

Chỉ thấy mệt nhoài chưa chạm được giấc mơ

 

Phía bên kia. Thành phố của những người không trở về

Tôi nói với lặng im về những bông hoa vừa nở

Mùa xuân nảy một chồi non

Tôi khóc tôi giữa những tầng không lặng lẽ…

 

CÂU THƠ KHÔNG NGỦ

 

Câu thơ ứa ra từ đêm mất ngủ

Ngoài kia mênh mếnh gió

Co ro trong ý nghĩ buồn

 

Thăm thẳm phận người chằng đụp vá víu

Khó lòng rạch ròi đen trắng

Giữa tâm bão biết ơn người dìu ta vào vùng lặng

Biết ơn cả lòng mình đã tẻ nhạt với hư danh

 

Ngày hít thở dối gian giao đãi thị thành

Thèm lời thô tháp đất bờ lấm lem chân thật

Đừng ước thành phố trong mơ

Bởi trong mơ thành phố vẫn cưu mang những phận người hèn kém

Có ai thấy mình thừa ra giữa cuộc đời

 

Câu thơ ứa ra từ đêm mất ngủ

Câu thơ xót xa phận người cô độc

Câu thơ lăn về phía căm căm không phải do mùa đông

Câu thơ tỉnh giấc phía ngày mai không biết có mặt trời…

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *