Chùm thơ Đặng Huy Giang: Nước mắt đi trước, nụ cười theo sau

Vanvn- “Mỗi ngày tôi một mặt trời/ Nắng rực rỡ nắng, mây vời vợi mây”, điều tưởng chừng bình thường ấy dẫn dụ tới sự bất thường: “Mỗi ngày tôi một tôi ơi/ Nước mắt đi trước, nụ cười theo sau”. Và cũng từ cái đơn vị ngày còn phát hiện: “Thêm một ngày, không hơn/ Bớt một ngày, không kém…/ Điều còn lại cuối cùng:/ Phải tự mình tìm kiếm”. Từ ý tưởng đến diễn ngôn, thơ Đặng Huy Giang như thứ rượu chưng cất, mang hàm nghĩa triết lý sống, vẫy gọi người đọc tiếp tục đồng sáng tạo. Càng ngày thơ ông càng kiệm lời, sắc ngọt trong một người thơ đa ngôn, bụi bặm! (PH)

Nhà thơ Đặng Huy Giang ở Hà Nội

MỖI NGÀY TÔI MỘT MẶT TRỜI

 

Mỗi ngày tôi một mặt trời

Nắng rực rỡ nắng, mây vời vợi mây

 

Một ngày tôi một vần xoay

Đem thừa đắp thiếu, lấy đầy bù vơi

 

Mỗi ngày tôi một sông trôi

Bao kiếp sóng nước, một đời phù sa

 

Đêm ngày một lối mở ra

Về biển như trở về nhà mình thôi

 

Mỗi ngày tôi một tôi ơi

Nước mắt đi trước, nụ cười theo sau

 

Thấp cao cùng với nông sâu

Lại xuất phát, lại bắt đầu… người ơi

 

Mỗi ngày tôi một mặt trời…

 

VÔ SỰ VÀ HỮU SỰ

 

Người vô sự

cây vô ưu

đã buông bỏ vậy

còn lưu luyến gì?

 

Ngày là đi

đêm là đi

sáng hò hẹn sáng

chiều li biệt chiều.

 

Gió mây

mây gió

phiêu diêu

đất trời bầy đặt

những điều

ngoài ta

 

Hữu sự là tự mình ra…

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

BỐN NHĂM NĂM TRƯỚC, BỐN NHĂM NĂM SAU

 

Bao giờ hết giặc rồi

Đất nước mình thống nhất

Bao giờ hết dịch rồi

Anh em ta gặp mặt…

 

Chuyện bốn nhăm năm trước*

Chuyện bốn nhăm năm sau*.

 

Bao giờ hết giặc rồi

Thôi bờ Nam, bờ Bắc

Bao giờ hết dịch rồi

Thôi chia xa, cách biệt…

 

Chuyện bốn nhăm năm trước

Chuyện bốn nhăm năm sau.

 

Hẹn bao giờ hết giặc…

Hẹn bao giờ hết dịch…

Chỉ lời hẹn ấy thôi

Bao đời người tóc bạc!

 

Hà Nội 21.4.2020

__________

* Chỉ thời điểm giải phóng miền Nam năm 1975 và thời điểm có dịch Covid 19 năm 2020.

 

ÔNG LÀ PHAN NHẬT NAM

 

Một mùa hè đỏ lửa

Đấy là Phan Nhật Nam.

 

Đôi bên cùng đổ vỡ

Đấy là Phan Nhật Nam.

 

Chiến tranh là thế đó

Đấy là Phan Nhật Nam.

 

– Giờ mọi thứ yên hàn

Về chơi… một chuyến chứ?

 

– Thôi, uống một ly nữa

Ngoài kia, còn đang thu!

 

– Nhưng mình là lính dù

Lúc nào cũng lên điểm.

 

Lúc nào cũng lên điểm

Ông là Phan Nhật Nam!

Tranh của Thành Chương

GỐC VÀ NGỌN

 

Bùn ở dưới

hoa ở trên

trắng-hồng-hồng-trắng

lạ

quen

trắng-hồng

 

Đất thăm thẳm

trời mênh mông

những đài sen ngự ở trong lòng người

 

Lá như giục

hoa  như mời

trắng trong

thuần khiết

cả đời chưa xa

 

Dưới là bùn

trên là hoa

thấp là gốc

cao chỉ là ngọn thôi!

 

VÔ ƯU

 

Cây vô ưu*

nở hoa vô ưu

Hoa vô ưu

tỏa hương vô ưu

dẫn ta về…

 

Chỗ gặp gỡ của thực và mơ

Chỗ gặp gỡ của không và có

 

Hương vô ưu tự do cùng gió

hướng về mây buông bỏ ưu phiền

 

Mây thật trắng và gió thật trong

Ôi trắng trong một đời không dễ gặp

 

Cây vô ưu

Trổ đóa vô ưu…

________

* Còn có tên là sala, vô ưu có nghĩa là “không phiền muộn”.

 

ĐIỀU CÒN LẠI

 

Thêm một ngày, không dài

Bớt một ngày, không ngắn.

 

Thêm một ngày, không dày

Bớt một ngày, không mỏng.

 

Thêm một ngày, không hơn

Bớt một ngày, không kém…

 

Điều còn lại cuối cùng:

Phải tự mình tìm kiếm.

 

ĐẶNG HUY GIANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *