Chùm thơ Phạm Văn Dũng: Cứng cáp hơn nhiều sau mỗi va vấp, đổi thay

Vanvn- “Thơ Dũng là những tiếng nói trữ tình trong sáng, giàu tình cảm, thể hiện sự gắn bó đầy tình nghĩa với gia đình, quê hương, với tuổi thơ nhiều kỷ niệm, với thời hoa niên cắp sách đến trường… Ngay cả khi đã trưởng thành, thơ Dũng vẫn rất nhiều hoài niệm. Dường như có một thời tuổi thơ, một miền ký ức tuổi thơ luôn đầy ắp, chan chứa trong tâm hồn anh. Có điều, càng lớn, những hoài niệm càng nhiều suy tư, chiêm nghiệm. Hình ảnh và tứ thơ cũng theo đó cô đọng và giàu khả năng biểu đạt, hấp dẫn hơn” (PGS.TS Lê Tú Anh- Giảng viên trường ĐH Hồng Đức- Thanh Hóa).

Nhà thơ, nhà giáo Phạm Văn Dũng ở Thanh Hoá

THẦY TÔI HỒI CÒN TRẺ

 

Thầy nhớ hồi mình còn trẻ

Đâu được gọi là thiên thần

Cái thời chiến tranh tàn phá

Đâu được xem là thư sinh

 

Thầy nhớ hồi mình còn trẻ

Hai buổi quẩy gánh ra đồng

Đâu được học hành tử tế

“Chữ gầy, chữ béo lông bông”

 

Thầy nhớ hồi mình còn trẻ

Xông pha trước tuổi – chiến trường

Nơi ấy học thêm con chữ

Để biên thư về hậu phương

 

Thầy nhớ hồi mình còn trẻ

Nhưng mà đã ngoại ba mươi

Mới là sinh viên sư phạm

Yêu đời, đời lại xanh tươi

 

Hơn hai mươi năm đứng lớp

Gần thế hệ trẻ hồn nhiên

Thầy là thiên thần tuyệt đẹp

Thầy mới thật là thư sinh.

 

NỖI LÒNG THẦY GIÁO TRẺ

 

Giữa cơn bão thị trường

Bóng dáng thánh thiện về người thầy đã nhạt nhòa vào dĩ vãng

Thầy không thành tượng đài để bao thế hệ học sinh ngưỡng vọng

Phẩm giá nhẹ tênh trước bão giá nặng ghì

 

Hát lại những khúc ca tươi sáng về nghề

Sao lòng ta nhói buốt

Những người thầy năm xưa đã khơi gợi trong ta với bao mộng ước

Những kỷ niệm trong veo về trang sách xẫm màu

 

Cuộc đời chúng con là những toa tàu

Có thể ngổn ngang trước nhiều ngả rẽ

Thầy vẫn khuyên: lòng đừng chênh chao con nhé

Cứng cáp hơn nhiều sau mỗi va vấp, đổi thay

 

Duyên phận đưa con cũng được làm thầy

Cũng đã truyền trao bao điều trái – phải

Cũng ngân rung những trang văn về kiếp người tê tái

Bao cặp mắt ráo hoảnh nơi kia

khiến trang văn mướt mấy cũng nhạt nhòa.

 

GIẤC MƠ SÔNG

 

Dồn mơ

Những hanh hao mùa cũ

Vá víu lại cánh buồm

Căng gió vượt đại dương

 

Lòng vòng để mà thu

Giấc mơ ngọt về hương cốm mới

Cậu trò nghèo giấu trong túi áo

Nhâm nhi với phận buồn

 

Lễnh loãng cái đêm trăng

Sương pha đặc trộn gió đông làm buốt

Giấc mơ rực hồng chạy qua bàn chân đất

Tiếng học bài trong xóm thật chông chênh

 

Một ngày mai chúng tôi lớn lên

Xuân đã mở ra muôn cánh biếc

Giấc mơ đậu trên cánh hoa làm chú sâu thảng thốt

Bò chậm rì trước ong, bướm vang ca

 

Bẵng đi thời gian, rồi hạ cũng về

Chuyến tàu kéo vào ga làm hoàng hôn chậm nhịp

Giấc mơ của chàng sinh viên trong cái năm cuối cấp

Được trở về ngụp lặn với sông quê.

 

MÃI YÊU NGHỀ GIÁO

 

Giữa muôn trùng hối hả

Giữa muôn trùng sinh sôi

Lời thầy như tiếng lá

Nhẹ buông dưới vòm trời

 

Ai khát tìm giọt nắng

Ai khát tìm mênh mông

Thầy- đốm xanh thăm thẳm

Giữa muôn ánh tơ hồng

 

Chữ “Thầy” là khúc hát

Chữ “Thầy” như bài thơ

Ai vặn đau lời hát?

Ai bóp nghẹt mong chờ?

 

Ngàn đời xanh chữ quý

Ngàn đời thắm chữ yêu

Ta mãi trọng nghề giáo

Người thắp sáng bao điều!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

ĐẶT TÊN CHO MÙA

 

Cái năm ta vào đại học

Mùa thu ngơ ngẩn quá thôi

Ngúng nguẩy cành bàng tới lớp

Với dăm câu hát lạc lời

 

Đổ chiếc bóng dài theo nắng

Hàng hàng thiếu nữ thiết tha

Mùa thu sao mà lạ mắt

Nắng nghiêng từng sợi mặn mà

 

Tháng năm cứ dần trôi mãi

Chớm thu đến buổi tựu trường

(Chàng trai đâu còn nai nữa

Đạp trên lá vàng thân thương)

 

Thu nay ta hai mươi tuổi

Tựu trường năm cuối mộng mơ

Miên man gió ngoài cửa lớp

Nắng hanh hao những vần thơ

 

Giá đừng đặt là thu nữa

Để mùa đừng khắc trong tim

Những năm tựu trường mãi nhớ

Chàng trai lạc bước cỏ mềm.

 

ĐI QUA GIẢNG ĐƯỜNG

 

Thế là hết

Hồi trống vang lần cuối cùng… lịm tắt

Giấu vào thẳm sâu

Bước tiếp chặng đường

Phượng dẫu đẹp, hoa bằng lăng mãi tím

Ném phía sau mình tội nghiệp những mùa trăng

 

Huyền ảo là gì?

Mộng mơ và lãng mạn

Cũng vèo trôi theo giấc mơ hồng

Giờ chạy chốn kịp cầm theo hạt giống

Gieo phía chân trời mọc thứ quả trắng trong.

 

TRƯỜNG XƯA

 

Mái trường xưa đổ bóng

Bên con sông hiền hòa

Chùm phượng hồng lấp loáng

Trên sóng nước ngàn hoa

 

Mái trường xưa giản dị

Từng ô cửa, lan can

Lũ chúng tôi đen nhẻm

Vượt qua nỗi cơ hàn

 

Mái trường xưa hồn hậu

Bao lớp học xỉn màu

Bảng xi măng chằng sẹo

Hàng phấn trắng tròn câu

 

Mái trường xưa sân đất

Mòn lõm ngàn lỗ bi

Tiếng cười giòn như cát

Phơi nắng tuổi đương thì

 

Mái trường xưa chim hót

Vô tư mấy chục năm

Ve thúc hè day dứt

Thiêu đốt cả trăng rằm

 

Thế rồi mình đã lớn

Mái trường xưa đâu còn

Con sông nay thu hẹp

Trường tươi mới màu sơn.

(19.10.2020)

 

KHAI TRƯỜNG NGÀY ẤY

 

Ngày khai trường thuở ấy

Hoa đan kín sắc màu

Dệt cùng khăn quàng đỏ

Ánh ngời đến mai sau

 

Ngày khai trường thuở ấy

Cột cờ- cây luồng cao

Ngôi sao treo gió biếc

Nền trời xanh dán vào

 

Ngày khai trường thuở ấy

Tiếng trống là niềm thiêng

Cho chúng em thức giấc

Vô tư ba tháng liền

 

Ngày khai trường thuở ấy

Bờ ao- lũ chuồn chuồn

Kéo cờ giăng mặt nước

Tưng bừng mắt cốm non

 

Ngày khai trường thuở ấy

Bảng nhuộm than ánh ngời

Chờ từng hàng chữ nổi

Thắp trang đời lên tươi

 

LẠY CON HÃY BIẾT VÂNG LỜI

(đứa con tội nghiệp viết lại lời của cha để khắc cốt)

 

Cha biết con là người thích được giàu sang

Bởi các bạn con đứa nào cũng là con nhà khá giả

Nhưng con ơi cha biết làm sao được chứ

Khi cảnh nhà ta còn xây trên nền nghèo

 

Truyền kiếp nhà mình chỉ trọng chữ thương yêu

Dù rau cháo cho qua ngày qua bữa

Các cụ vẫn tin vào câu ngạn ngữ

“Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”

 

Đời ông, đời cha chẳng ai được học con ơi

Giờ đến đời con hãy gắng lên mà học

Để bù đắp lại cho cha ông mình cái thời thiệt thòi khó nhọc

Chỉ thế là cha toại nguyện lắm thay

 

Con đừng bắt chước bạn bè mà rong ruổi tối ngày

Càng như thế con càng cần tiền bạc

Và như thế cha càng thêm tủi nhục

Bởi con mình càng xa nền nếp cũ cha ông

 

Những điều cha khuyên con có chịu nhớ không

Hay vẫn cứ hão huyền mơ này ước nọ

Hãy gắng học, đấy là tương lai tiền đồ con đó

Vì, hãy nghe cha: chẳng ai sống hai lần

 

Các bậc thánh hiền xưa không ít người xuất thân từ mái lều gianh

Bia đá, bảng vàng đúc nên từ bờ tre, gốc rạ

Con đừng nghĩ đó là câu chuyện lạ

Mà thực lòng cha chỉ mong con nhớ con ơi

 

Cha lạy con, con hãy biết vâng lời!

 

QUÃNG NHỚ

 

Thời gian

Không chạy bằng động cơ

Nên chẳng tốn dầu, hao nhớt

Thời gian

Chạy bằng tuổi tác

chạy bằng tháng năm

có sức gió đuổi theo

Chạy bằng sức mưa, sức nắng

hay bằng những đêm tối nghèo

Ta nghêu ngao hát dăm bài cũ rích

 

Chỉ cây phượng trước sân trường

mãi còn là chứng tích

Hiến tặng thời gian bằng cánh lá vụn rơi

Riêng hoa đỏ năm nào cũng nhói nhức

Ve phải sầu, năm tháng của ta ơi!

 

Cũng đã 15 năm ta xa giảng đường này

Xa hàng cây

xa sắc xanh bãi cỏ

Xa nôn nao

xa ánh nhìn qua vuông ô cửa nhỏ

Xa lời thầy trầm bổng với say mê

 

Thời gian không là vỉ thuốc gây tê

Để bôi xóa đắng cay, để dưỡng nuôi vị ngọt

Trong quãng 15 năm, bây giờ ta nắn nót

Lời yêu thương, lời cảm mến mái trường

 

Có thể một phút giây cho ta nỗi vấn vương

Còn bốn năm cho ta nhiều hoài niệm

Từng bài giảng đong đầy lời hay, ý đẹp

Tỉ mẩn rót cho con

làm hành trang trên quãng đường xa

 

Tất cả còn vẹn nguyên tưởng như mới hôm qua

Những dặn dò, động viên tưởng chỉ giây phút trước

Những trìu mến, thân thương tưởng chỉ xa một bước

Tất cả còn hiện hữu nơi đây

đâu đã tháng năm dài?

 

Đứng trước thầy cô chúng con hứa về ngày mai

Chúng con nguyện không phụ lòng sự chăm lo, nuôi dưỡng

Vì thầy cô đã cho tin yêu từ ngày đầu chập chững

Giây phút chia tay cho ánh mắt tự hào

 

15 năm giữa cuộc đời biển động, sóng chao

Thấm vị nắng, vị mưa và gió trời nồng nhiệt

Để mạch gân vững bền cho ngày mai bước tiếp

Cây phượng ứa nhựa vàng

sẽ còn là chứng tích của chúng em!

(Viết cho SV K1, Trường ĐH Hồng Đức khóa học 1998- 2002)

 

PHẠM VĂN DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.