Chùm thơ của Mộc Anh: Chúng ta như những đám mây

Vanvn- “Chúng ta như những đám mây/ Tan tác khi trời đổ lệ/ Không giữ nổi những áo xiêm đẹp đẽ/ Tay đâm lên năm nhánh nước u buồn”

Mộc Anh hay Võ Hà tên thật là Võ Thị Hà, sinh năm 1989 tại Nghệ An, hiện đang là Biên tập viên Ban Văn học nghệ thuật (VOV6) – Đài Tiếng nói Việt Nam ở Hà Nội. Mộc Anh đã xuất bản hai tập truyện thiếu nhi, một tập truyện ngắn và một tập thơ. Cô cũng là đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X vừa diễn ra tại Đà Nẵng. Vanvn trân trọng giới thiệu chùm thơ của Mộc Anh.

Nhà thơ Mộc Anh – Võ Hà

Lưng

 

Tôi ngồi sau lưng mưa

Lưng mưa dày nước mắt

Tôi ngồi sau lưng đêm

Lưng đêm đằm tóc bạc

Mười năm sau lưng anh

Tình yêu chưa sang cát

Một đời sau lưng nhà

Mọc tuổi thơ đã khuất

 

Nhìn sau lưng bàn tay

Những mật di hối hả

Ở phía lưng đèn khuya

Bầu mắt tràn phố xá

 

Bên kia bờ buồn tủi

Lưng thời gian mại mềm

Úp mặt lưng thủy bích

Khóc gỡ từng mắt len

 

Trưa nằm mơ ngày cũ

Tròn vành lưng đa mang

 

Viết về đêm

 

Sau một ngày không nghĩ chuyện xa xôi

Đêm khe khẽ chạm tay vào cửa sổ

Thành phố trở mình ngược gió

Chong chong

 

Những trang viết cũ mèm về chiếc áo sờn tay

Chỉ dám hỏi về một loài hoa nhỏ

Câu chuyện vô thường một ngày dài trên phố

Có những bàn chân qua

 

Những nhành cỏ bơ vơ trên suốt quãng đường về

Những phấn mịn mùa hè nằm yên trong nếp áo

Ai hát bài ca về con đường nhỏ dại

Đêm thầm thì tên gọi những dòng sông

 

Tiếc nhớ trang sách đầu tiên nép trên những bậc thềm

Nụ hồng dây ngậm nỗi buồn đi mất

Cửa sổ khép lại muộn phiền

Khép lại cười nói cô đơn

 

Khép tiếng thở dài màu lửa

Tranh của họa sĩ Trần Lê Thanh Thủy

Chúng ta như những đám mây

 

Khi mây đi dưới mặt trời rực rỡ

Những đóa hoa thấm đẫm nụ cười

Những phố đông không bao giờ biết mỏi

Và sương mù như trái chín đơm môi

 

Mây trở về trong lòng phố ấy

Tiếng bước chân biêng biếc xuân thì

Mây ra đi xa thành phố ấy

Tiếng nói cười thiêm thiếp đêm khuya

 

Rồi nằm in ôm nhánh nhánh lưu ly

Mây khóc vụng thương gối chăn cũ kỹ

Nỗi buồn ấy bừng rợp lên như thể

Những tàng cây ẩm ướt ánh mặt trời

 

Khi thức dậy dưới mảng trời xanh tái

Khi dầm trong hơi ấm của dòng sông

Tóc tơ mềm như những ngày thơ ấu

Mây kể thầm một chuyện khổ mùa đông

 

Chúng ta như những đám mây

Tan tác khi trời đổ lệ

Không giữ nổi những áo xiêm đẹp đẽ

Tay đâm lên năm nhánh nước u buồn

 

Tro

 

Hiến – thân tàn

Tiêu tan – củi lửa

Ngập ngời – tro

 

Tro

Bập bùng – tro

 

Tro

Mặn muối đời cây

 

Tro – Là tro

Muôn đời tro

Mải trò di tản

 

Tro lần rừng

Khôn nguôi lầm than…

 

Đầu hồi – trái trăng vàng

Cóm róm – người thổi lửa

Vun cao – đồng điền

tiếm ngôi mớ tóc rừng xưa

Cùng đường cụt vốn

 

Vẩn từ tro

Lăn tăn sôi – chảy vào Cây.

 

Về mái ngói tên nhau

 

Sau hầu hết những viển vông phiêu bạt

Chúng ta về dưới tán biếc căn nhà

Ngóng chim gù sớm mai sương trĩu

Giăng giăng mưa ngút ngát triền xa

 

Em mang chậu mười giờ năm ấy

Hoa lặn trong ký ức cũ càng

Ươm cội mầm trong đất đai mùa mới

Tóc dài ra cuối biển lang thang

 

Anh hay kể về những ngày nắng ấm

Không thiết tha cả một vòng ôm

Khi mưa sà qua mái hiên thầm thĩ

Dong tay không cô gái u buồn

 

Rồi chúng ta nhóm vào trong bếp lửa

Những gì cây trút nhớ trong vườn

Gần nhau thêm khi nghe vài ngọn gió

Đi vu vơ ngang qua trời đêm

 

Trong giấc ngủ mùi tàn tro ấm nóng

Chặng đường xa trong trí nhớ phai màu

Sau hầu hết những viển vông phiêu bạt

Ta lui về mái ngói tên nhau…

 

MỘC ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *