Chùm thơ của Hồ Minh Tâm ở Quảng Bình

Vanvn- Con đường đến với thơ không hề đơn giản, nó rút hết tinh túy của thi sĩ mới cho ra quặng. Do vậy, người làm thơ và người tiếp nhận đều cần đảm bảo tinh thần mở, đối thoại, chứ không phải bới lông tìm vết, hạ bệ lẫn nhau. Không ai độc quyền ngôn ngữ và quan niệm. Mỗi ngã rẽ tạo sinh các cá tính sáng tạo. Tất nhiên, chỉ cái đẹp cái hay cái mới của thơ mới thực sự ở lại. Vì “thơ là nghề của bề sâu” (Chế Lan Viên).

Nhà thơ Hồ Minh Tâm

Hành vi bỡn cợt, lột trần ngôn ngữ khéo léo, đảm bảo nội hàm của cảm xúc và trí tuệ đã cho thấy tài sản kiến thức khá kếch xù của Hồ Minh Tâm – cây bút thơ của Quảng Bình. Hành trình đổi mới, cách tân từ “Ngủ ở quán trà” cho đến những bài thơ gần đây là hành trình không mệt mỏi của anh và cũng là thước đo định vị cá tính sáng tạo của anh trong dòng chảy thơ đương đại. Vanvn xin giới thiệu đến quý bạn đọc chùm thơ của Hồ Minh Tâm.

 

 

BÀI TÌNH CHO ĐỒNG SƠN

 

hẹn nhau sáng mai tám giờ mệ Luốc

ăn cho nhau cọng gạo

chả màu cà rốt tuổi thơ

mệ chờ cả đêm

sáng ra tôi đến sớm

quán già & toàn người lạ

bọn hẹn hò trễ bát cháo mấy chục năm

xem ra trong đám biết hẹn hò chỉ còn mình đủ trẻ

mùa hè tra như mệ mất rồi, Mệ ơi

hoa hồng vùng ni hồng hơn hoa hồng vùng khác

[chẳng hiểu vì sao họ gọi nơi đây là thị trấn hoa hồng?]

xương rồng _ gai cũng nhọn hơn

bạn cũ đôi người

thi thoảng gặp nhau lại cười với nhau nụ cũ

còn nhau

màu áo lạc mùa

xong việc ở đồng sơn chúng tôi kéo nhau về đồng hới

bàn nhau quán chanh quán bưởi

làm đôi ba ly mừng công việc trôi

no nê rượu mồi trên bàn mỗi món còn dôi ra chừng chục bạc

tôi nhớ cha tôi…

nhớ một chiều hè cả thềm quê ráng đỏ

từ huyện, cha tôi mua một túm đồ ăn, khấp khởi mang về

giữa những đôi mắt ngạc nhiên đen của chị em tôi

nụ cười cha là một đốm trắng

cha tôi nghèo

bạn bè cha tôi nghèo

nghèo !

… [nghèo như con mèo, nghèo thừa xương cốt…]

thềm quê gió chảy trong veo

không nhớ khi ấy tôi buồn hay vui, chỉ nhớ bụng cồn cào.

đói !

không biết tôi buồn hay vui, như bây giờ tôi về từ quán chanh quán bưởi

vài miếng ngon, thơm…tôi không nỡ bỏ lại nghênh ngang trên bàn.

ngang ngõ nhà hàng xóm

con chó nhỏ mắt sáng nhìn tôi

chún chín mũi

như muốn nói: dạ, em chào anh !

ký ức – một bức tranh

vẽ cả đời & bất thành

rồi chết

em

dở dang anh.

màu xanh của cánh đồng dở dang tiếng dế

mùa hạ rồi thì mùa đông

anh không thích nghe họ gọi nhau là vợ là chồng

nhưng anh thích thấy em cười thật lòng

thật lòng như tiếng dế

như trăng về

như tàu chuối đung đưa

giờ đã là xưa

mai kia chắc gì còn bây giờ để khác

đồng sơn là phố

tôi ở muôn năm làng

cơn mưa đi ngang hai bên đường đồng sơn rộn ràng hồng trắng hồng vàng & cánh bướm

tôi ngược gió về làng

chiều 29; 30 pháo đì đùng nổ

trên phố hình như đã Tết

nấm mộ làng tôi lay lắt sợi hương xanh.

 

ĐÊM – THÊM MỘT BÀI THƠ CHO MẸ

 

giữa mềm mại cái lằn ranh đen trắng

đêm và con

đêm yên lặng và con trong veo

[ồ không, đêm trong veo còn con thì câm lặng]

thứ gì đó ngân lên

đêm

đêm xuyên ngọt đời người.

chừng đó thôi – nửa trái đất này

chừng đó thôi- nửa hành tinh mờ mịt

chừng đó thôi- một kiếp sống đa mang

 

đêm là nụ cười chú bò khoang bến trú

bên kia sông tháp chuông Ba Cồn* vọng nghiêng

quả khế trên cao lúc lắc chín vàng

mẹ ngồi khuấy nồi bánh đúc

giữa nhiều chiều mưa nắng

gió lay lá chuối mùi quê

con chó vện nhà ai khóc mớchiều hôm

 

đêm trộn trạo buổi sáng buổi trưa

tiếng khua thuyền phía bến đò Thông Thống*

cá kim xanh khâu chỉ mùa trăng

ơn người cất rớ

vớt hồn con thất lạc quê nhà

 

đêm là dòng sông Gianh đỏ ngầu mắt núi

mẹ ta lưng áo màu trầu

tức ngực buổi bình minh chợ Hạ*

đổi chua lấy ngọt

đổi phân tro cười nụ ngô khoai

ầu ơ

bến đò chợ Mới*

trời còn lâu mới tết mẹ mua hành mua tỏi làm chi

___________

(*) các địa danh thuộc Quảng Bình

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

VÀI MẢNH GHÉP LẸM MÙA

 

1.

đó là khi những lớn lao, những gầm thét chết chóc

những nút bấm chỉ hai lần sau vài phần nghìn giây

trái đất vô tội & hiền lành sẽ một lần giải thoát

cát lại về với cát

hoang vu chạm mặt hoang vu

những đức tin bấu víu đức tin

và ngơ ngác

là khi những nhỏ bé vô hình lên tiếng

từ vũ hán đến newyork, paris, luân đôn

đến mọi thành quách uy nghi, mọi ngõ ngách

trái đất bỗng phải chia từng phần – cách – ly… câm nín dò nhau

chúng ta làm gì nên tội

loài người vẫn vì nhau mà sống kia mà

cát vẫn cần bên cát kia mà

hoa cỏ vẫn giục nhau nở kịp nắng mưa kia mà

vì đâu hoang mang dồn thúc hoang mang

này: khẩu trang, khẩu trang

này: khoảng cách, khảng cách

này: sát khuẩn, sát khuẩn

này: buông nhau ra, buông nhau ra

này: khai đi, khai mau

… đau cả khi chưa thành bệnh

một lẹm khuyết vô hình

hành tinh mình chung nhau vết sẹo hoài nghi

 

2.

đó là sáng nay trên tháp chuông đức bà

chuông không kêu

chỉ chim kêu tiếng lạc rừng hoảng hốt

vườn trưa Alexandre de Rhodes không thấy áo học trò

những ghế đá nằm dài mặc bụi phủ

những ngã ba ngã tư đèn xanh đèn vàng rồi thì đèn đỏ

những ký tự cúi đầu

chỉ những con số liên tục nhảy nhót

một rồi hai rồi năm rồi trăm rồi triệu

cánh hoa dầu xoay xoay

như những dấu hỏi từ trời vọng xuống

những con số

những con số

biết bao giờ về không?

3.

con ơi, cháu khoẻ không

mọi người quanh khu trọ thế nào

nghe nói …

mẹ ạ, mẹ đừng quá lo

dịch bệnh, chiến tranh cũng một phần sự sống

như chuông ngân, như chim ca, như còi hụ

như mùa xuân, mùa hạ rồi thì mùa đông

hanoi, saigon những con đường như sông

mùa này lặng sóng

những cao ốc

nhà thờ

trường học

những nhà máy, công trường

mùa này thảnh thơi

hôm qua giữa trời

bung ra ngàn ô cửa sổ

saxophone trần mạnh tuấn chia cho mọi người hồn phách quê hương

con nhớ nhà mẹ ạ

 

4.

honda-honda-honda cuốn dòng hối hả

chằng néo quê gần quê xa

yên xe nặng tiếng thở dài của cha

cồng kềnh quầng mắt đêm của mẹ

mưa tóe tung lưng tròng bé dại

nín đi con

mình sắp đến nhà bà

và đêm

khép mắt nghe thành phố trên cao

đồng vọng tiếng rao

lạc chiều rỗng ruột

ơ kìa, con cún con ngơ ngác

nhà đâu mà về?

thế giới ngổn ngang

con chẳng thể mang hết về nhà

mẹ ạ

trời xa và rộng quá…

ngủ đi con, sớm mai mẹ luộc rau non!

hmt, 08.08.2021

 

VÀ RỒI TẾT CŨNG QUA

            * Cho một tâm trạng cũ

 

tôi đã nghe tết về

trong giọng nói mẹ tôi

nỗi lo âu dày hơn lưng núi

đàng xa, con khéo khéo mà đi

 

và tết về trong mắt em

thoảng chút xa xôi, chút mặn mòi năm cũ

tết về, năm có mới không em?

 

nơi đâu tết không về

và ơi em, tìm đâu nơi trốn tết

trốn làm sao khi mắt em rười rượi sắc xuân

nhưng

em cứ đi. em cứ tìm nơi đó

ngày về

biết đâu chút chút lòng em nhẹ nhàng

 

ta sờ nắn hương vị ngày sang

từ cành mai phương bắc

từ cành đào phương nam

nghe thịt da rân – rân – niềm nguồn cội

 

xa xôi này bên tôi

bên gương mặt quen, gương mặt bè bạn

kẻ hớn hở tựa bé con

người xót xa tiếc giọt mồ hôi cuối mùa tháng chạp

 

ngoài kia

tết nghiêng nghiêng bên hè phố cũ

chiếc xe lăn méo mó nụ cười

trĩu tay tập vé số

người chỉ cầu may trúng bữa cơm tươi

 

và tôi thấy

ngang qua bữa rượu cay

ngày cuối năm, bàn ghế tranh nhau nhớ về quê cũ

lan man chuyện bánh – trái – khói – hương

 

và rồi tết

cũng qua

lẫn lộn buồn vui

lẫn lộn tính toan kỳ vọng

không biết tết về năm có mới không.

 

HỒ MINH TÂM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *