Chùm thơ của Hồ Đăng Thanh Ngọc

Vanvn- Hồ Đăng Thanh Ngọc viết nhiều thể loại. Với thơ, anh luôn sống hết mình và không ngừng nuôi dưỡng, tái tạo cảm xúc bằng những góc nhìn mới mẻ, khác biệt: “Không có chỗ nào để đáp cả/ Thôi thì bay vào hư vô/ May ra chỗ đó không có gì để mình phải ngẫm ngợi/ May ra còn trong veo”.

Nhà thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc

Chuyên đề Văn học Thừa Thiên Huế:

>> Hoàng Phủ Ngọc Tường với “Thế hệ vàng” và tâm thức Huế

>> Thơ Huế những năm đầu thế kỷ XX (1900 – 1945)

>> Tài năng sử dụng ngôn ngữ của Nguyễn Du – Tiểu luận Mai Văn Hoan

>> Bàn về văn hóa Huế – Tiểu luận của Nguyễn Khoa Điềm

 

XIN HÃY BẮT ĐẦU

 

Xin bắt đầu xanh rồi hãy chết

Như đám cỏ bên bờ sông kia

Qua mùa lũ này, chúng sẽ chết ngập trong bùn

Nhưng xin bắt đầu xanh một chút

Để lũ dế có thể ăn sương, lũ kiến có thể núp dưới nắng trưa

Và cả lũ rắn độc nữa

Và cho bàn chân em dẫm lên cỏ non

những bước chân mùa rạo rực

 

Xin bắt đầu vàng rồi hãy chết

Như những chòm hoa la ngà kia

Xấu xí nở trong bão giông, trong mùa đông lạnh lẽo

Không để làm gì, nhưng đó vẫn là sự rút ruột

trên thế gian này

 

Xin bắt đầu rộn ràng nhịp tim rồi hãy yêu

Thân xác này cho anh, cho em

Chúng ta đã bày tiệc hoan lạc trong đau buồn

trong hoang hoải bởi vì chúng ta chưa biết bắt đầu từ đâu

 

Xin bắt đầu im lặng và đừng nói nữa

Chúng ta đã nói quá nhiều với những chiếc

lưỡi nhiều màu sắc của con kì nhông

Ngực em trắng nhói đau tiềm thức mẹ

Mẹ không nhiều lời phải không em?

 

MÙA ĐÔNG

 

Mùa đông bỗng nở trong hoa cúc

Ta lạnh từ hôm nhớ cõi hoa vàng

Giăng mắc tiếng chim bách thanh xa lắc

Hư vô hồi hương chìm xuống nỗi buồn

Lá trinh nữ xưa giờ đang khép lại

Em trinh nữ xanh còn đó bên đời

Lòng ta khép chân trời góc bể

Bỗng mơ hồ nhớ tóc ai bay

Ta yêu em quặn chín trái sầu đông

Mặc mùa đông nở trong hoa cúc

Mặc lá em xanh giờ vẫn khép

Mặc lòng ta khép thuở xưa nào…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

VIẾT BÊN KHÚC TZIGAN

 

Khúc Tzigan

Lời hát hoang sơ xưa

Ngày mai có người vào hội

Đợi nhau vách đá mưa đầy

Để mòn để biết nguồn và cội

Mặn muối gừng cay cháy lũ ca dao

Tiếng mẹ ngày xưa ẩm ngàn giờ khắc

Ai rót ru xưa vào buốt cung trầm

Mưa sau xa rồi đó

Có ai đi suốt chốn hoang đàng

Người vọng lại cung ngày hội ngộ

Lòng ơi hoang vu từ đó phơi bày

Giã từ những tiếng người ca thán

Nằm yên nghe em khóc bên sông

Chuyến đò vắng trăng không còn mọc

Bể dâu ơi rải dọc đôi lòng.

 

CHÂN MÂY

 

Gần như không còn một doi đất cho cú đáp chân của loài chim di cư

Không còn nữa cọng rêu cuối đông khi đường chân trời cứ dài ra mãi

Dù vậy cũng nên lên chiếc xuồng sắp chìm

Để trở lại con sông neo đậu mảnh hồn làng

Để có thể liệm mình vào trong lũy tre

Nghe dế giun hát trong cỏ

Bài ca vĩnh biệt

Về những ngày đã qua

Như một kiếp người buồn

Kéo dài những muộn phiền hơn niềm vui

Vì những lẽ không đáng có

Như chong chóng quay theo dáng xoay đồng tiền

Giành giựt nhau những cô gái đẹp hay sức mạnh cơ bắp của chàng trai

Về những thủ đoạn tươm vấy máu

để cướp về cho mình những khoái cảm vật chất

dửng dưng và vui mừng trước những thua thiệt của người khác

như những chiến công đắc ý trong cõi sinh tồn cần phải có

Cuộc đời này mệt mỏi quá

Những nỗi mệt nhoài xâm thực các thời khắc bãi hoải

Những thân phận nhàu nát xô vào nhau những số phận buồn

Vô nghĩa như tài sản là những cục sắt rỉ mang theo

Làm rỉ sét cả trái tim

Và máu

Đang chảy khắp nơi trong các khe máy đếm tiền

Buồn nhiều như cỏ

Đầy như gió

Bao la như chân mây

Uh

Không có chỗ nào để đáp cả

Thôi thì bay vào hư vô

May ra chỗ đó không có gì để mình phải ngẫm ngợi

May ra còn trong veo.

 

NHỮNG CON ĐOM ĐÓM

 

Gõ vào tấm cửa kính tủ sách ẩm mục

Bằng những đốm sáng hấp hối

Những con đom đóm cầu xin được về quê cũ

Thời gian của ngược chiều xưa

Khi cậu bé mang giấc mơ trạng nguyên nhốt ánh sáng vào vỏ trứng

Để lần giở trang sách

Lần giở những chuẩn mực làm người

Minh triết ngay từ hơi thở

 

Những con đom đóm cầu xin được trở về nơi chốn của chúng

Lập lòe theo dấu ma trơi

Rờn rợn trên tóc bay bờ sông

Hay trong những nghĩa trang cỏ lau mênh mông

Trải mình vào đêm

Bằng một thứ mực huyễn hoặc

Viết nên khúc du ca gió đen

 

Những con đom đóm muốn về đậu trên những chiếc lá tre

Lập lòe lay tiếng chó sủa trăng

Phập phù chớp trắng

Như những ánh chớp phận người

Cố mang hình hài đi qua cõi sống

Bằng một đôi chân tắt đỏ

Và cái bụng rơm rớm trắng

Khi những con đường nhựa mở thẳng vào tim

Xé làng ra làm đôi

Cũ và mới

Những con đom đóm không còn chỗ ngủ

Chúng muốn tìm về ngụ cư trong từ điển

Vĩnh viễn

Có lẽ chúng cũng sẽ vĩnh viễn ở đó

Với những câu chuyện cũ kỹ của làng

Ươm mùi phù sa cơn lũ đi qua

Trầm tích những sợi tóc bạc

Của người vừa đi mãi hôm qua

Theo lối cày của bước chân trâu

Khuất dần vào quên lãng

 

HỒ ĐĂNG THANH NGỌC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.